Thứ Sáu, 26 tháng 12, 2014

Bền chí đến cùng

Vì Ta, các con sẽ bị mọi người ghét bỏ, nhưng kẻ nào bền chí đến cùng, sẽ được cứu rỗi.” (Mt 10,22)

Abraham Lincoln có một viên đại úy cận vệ rất can đảm, lúc nào anh cũng muốn đòi Tổng Thống cho anh ra chiến trường để chiến đấu chứ không thích làm công việc cận vệ kiêm thư ký tẻ nhạt và chán ngắt hằng ngày. Một hôm Tổng Thống nói với anh:”Này anh, anh cứ đòi chết cho tổ quốc ; nhưng lúc này tôi lại đang muốn anh sống cho tổ quốc cơ!”.

Hôm nay Giáo Hội mừng kính Thánh Stêphanô vị tử đạo tiên khởi. Vị anh hùng đầu tiên trong Giáo Hội đã lấy máu mình làm chứng về đức tin Kitô Giáo. Cái chết của Ngài đã làm cho bao tâm hồn được tái sinh trở lại trong Chúa Kitô.

Lạy Chúa Giêsu, ngày hôm nay có lẽ chúng con chưa có cơ hội chết vì đạo như Thánh Stephanô, nhưng chắc chắn chúng con đang được Chúa mời gọi sống và làm chứng cho Tin Mừng của Chúa. Chúa mời gọi chúng con hãy biết đón nhận và thực hành Lời của Ngài trong cuộc sống. Đó là Lời mà Con Thiên Chúa từ trời cao đã giáng trần và dạy cho con người.       

Xin Chúa giúp chúng con biết siêng năng học hỏi và thực hành Lời Chúa trong cuộc sống, biết phấn đấu đi vào con đường hẹp trong hy sinh từ bỏ để vào Nước Chúa. Xin ban ơn can đảm để chúng con nói không với tội lỗi và trung thành với Chúa cho đến cùng. Amen.

Thứ Năm, 25 tháng 12, 2014

Nào ta đi

Khi các thiên sứ rời những người chăn chiên để về trời, những người này bảo nhau: “Nào ta sang Bê-lem, để xem sự việc đã xảy ra, như Chúa đã tỏ cho ta biết.”(Lc 2,15)
Vào thời trung cổ, ở nước Nga thời trung cổ, có một hoàng tử tên là A-lếch-xích (Alexis) hoàng tử có một tình thương rất đặc biệt dành cho những người nghèo khổ. Hầu như ngày nào hoàng tử cũng dành ra buổi chiều để đi đến các xóm nghèo và ân cần thăm hỏi giúp đỡ những ai gặp cảnh khó khăn cơ cực. Tuy vậy, hoàng tử rất ngạc nhiên khi thấy dân chúng tỏ vẻ thờ ơ khi thấy chàng xuất hiện. Một hôm hoàng tử đến gặp một vị ẩn sĩ nổi tiếng khôn ngoan để xin chỉ giáo phương cách chinh phục tình cảm của dân chúng.
Một thời gian khá lâu sau đó người ta không thấy hoàng tử xuất hiện đi thăm người nghèo. Nhưng rồi một ngày kia, dân chúng lại thấy một người tuổi trung niên đến thăm khu xóm nghèo. Khác với hoàng tử trước kia ăn mặc sang trọng, còn người này mặc áo quần màu trắng đơn sơ giống như một thầy thuốc. Ông ta thuê một căn nhà bình thường để ở. Rồi hàng ngày từ sáng sớm đã ra khỏi nhà, tay xách một chiếc cặp đựng các dụng cụ y tế và thuốc men. Ông ta đến thăm các gia đình có người đau nặng để khám bệnh và phát thuốc miễn phí chữa bệnh. Ông thầy thuốc này có tài chữa bệnh, nên rất nhiều bệnh nhân bị những chứng nan y nhưng chỉ được ông chữa vài lần là khỏi hẳn. Không bao lâu, ông ta đã chinh phục được cảm tình quí mến của mọi người lớn trẻ nhỏ trong vùng. Đây là điều mà trước đó hoàng tử A-lếch-xít không sao đạt được. Ông thầy thuốc kia đã dần dần được nhiều người tín nhiệm. Mỗi khi thấy ông là mọi người bu lại chung quanh nhờ cậy. Hôm thì ông dàn hòa được hai người đang tranh cãi ẩu đả. Hôm khác ông lại hòa giải được đôi vợ chồng giận ghét muốn lìa bỏ nhau. Ông cũng hòa mình chơi chung và khuyên dạy các trẻ em ngỗ nghịch dần dần trở nên ngoan ngoãn dễ dạy và học hành tấn tới.
Thật ra người thầy thuốc đó không ai khác hơn là chính hoàng tử A-lếch-xít. Sau khi gặp vị ẩn sĩ, và nghe lời khuyên của vị này, hoàng tử dành thời giờ đi học nơi một thầy thuốc lành nghề khoảng mười năm. Sau khi thành tài, hoàng tử đã rời bỏ cung điện, đến sống hòa mình giữa xóm lao động nghèo khó, trở thành một người như họ và yêu thương phục vụ họ tận tình. Chính tình thương kèm theo sự khiêm hạ và hy sinh của hoàng tử, đã đem lại kết quả tốt đẹp: Hoàng tử đã chinh phục được tình cảm yêu mến kính trọng của thần dân, đặc biệt là những người nghèo khổ bất hạnh.

Hôm nay toàn thể nhân loại hân hoan mừng đại lễ Con Thiên Chúa Giáng trần. Vì yêu thương và muốn cứu độ con người, Ngôi Hai Thiên Chúa đã xuống thế làm người. Ngài không chỉ mặc lấy thân phận con người như chúng ta, nhưng còn mặc lấy thân phận nghèo hèn, yếu ớt, thậm chí bị coi như một người tội lỗi nữa. Con Thiên Chúa đã tự hạ mình xuống để nâng con người lên làm con Thiên Chúa.  Ngài đã “đi ra” khỏi địa vị Con Thiên Chúa của mình, để đến “cắm lều” giữa chúng ta: Ngôi Lời đã trở nên người phàm và cư ngụ giữa chúng ta.” (Ga 1,14).

Lạy Chúa Hài Đồng, cảm tạ Chúa đã ra đi và đến với chúng con. Xin giúp con biết mau mắn đáp lại lời mời gọi của Chúa là đi ra khỏi chính mình để đem niềm vui Chúa đến với tha nhân, như các mục đồng xưa đã bảo nhau : “Nào ta sang Bê-lem, để xem sự việc đã xảy ra, như Chúa đã tỏ cho ta biết.”(Lc 2,15)

Thứ Tư, 24 tháng 12, 2014

Đấng Cứu độ đã sinh ra

Đấng Cứu Độ đã sinh ra cho anh em

"Hôm nay, một Đấng Cứu Độ đã sinh ra cho anh em trong thành vua Đa-vít, Người là Đấng Ki-tô Đức Chúa." (Lc 2,11)

Tại miền Nam nước Pháp, có một máng cỏ khá nổi tiếng. Trong số các nhân vật đứng và quì nơi máng cỏ này, du khách thường chú ý tới một con người nhỏ bé với hai bàn tay trống trơn và mở rộng, nhưng gương mặt lại để lộ một vẻ ngạc nhiên khó mà diễn tả nổi. Vì thế, người ta đã đặt cho nhân vật này cái tên gọi là Ngạc Nhiên. Dân địa phương thường giải thích về sự ngạc nhiên của anh bằng một mẩu chuyện như sau.

Hôm đó, tất cả các nhân vật nơi máng cỏ, kể cả mấy chú bò lừa đều tỏ ra khó chịu đối với anh, bởi vì anh không có gì để mang tặng cho Chúa Hài Nhi, ngoài hai bàn tay trống trơn của mình. Và thế là họ bắt đầu xỉ vả anh:

- Mày không biết xấu hổ hay sao? Mày đến thăm Chúa Hài Nhi mà không mang theo gì cả ư?

Thế nhưng, anh không để lộ một phản ứng nào, ngoài cặp mắt mở to và chăm chú nhìn vào Hài Nhi Giêsu. Những lời rủa xả vẫn cứ tiếp tục trút xuống trên anh, đến nổi Mẹ Maria phải lên tiếng bênh vực cho anh.

Quả thực, mặc dù đã đến với Chúa Hài Nhi bằng đôi bàn tay trắng, thế nhưng anh đã mang tới một món quà cao đẹp nhất, đó là sự ngạc nhiên của anh. Điều này có nghĩa là Tình Yêu bao la của Thiên Chúa đã chiếm trọn tâm tư anh. Và Mẹ Maria đã kết luận như sau:

- Thế giới này sẽ kỳ diệu biết bao nếu như luôn có những người giống anh, biết ngây ngất và ngạc nhiên trước quyền năng và tình thương vô biên của Thiên Chúa.

Trong đêm Giáng sinh, sứ thần loan báo cho các mục đồng: “Này tôi báo cho anh em một tin mừng trọng đại, cũng sẽ là tin mừng cho toàn dân: Hôm nay, Đấng Cứu Thế đã sinh ra cho anh em trong thành vua Đavít, Người là Đấng Kitô, là Đức Chúa“ (Lc 2, 11).

Lạy Chúa Giêsu, vì yêu thương nhân loại, Chúa đã tự hạ mình sinh ra trong thân phận con người. Chúa đã tự đồng hóa mình với những người khổ đau.  Xin cho chúng con biết nhận ra Chúa trong anh em để chúng con luôn đối xử với nhau trong công bình, bác ái, trong kính trọng và yêu thương.

Thứ Ba, 23 tháng 12, 2014

Chúa thương


"Nghe biết Chúa đã quá thương bà như vậy, láng giềng và thân thích đều chia vui với bà." (Lc 1,58)

Bốn quý bà ngồi uống cà phê, lần lượt tự hào khoe với nhau về cậu quý tử của mình: 

- Con trai tôi là một linh mục, mọi người đều gọi nó là Cha. 

- Con tôi là Giám mục. Người ta gọi nó là Đức cha. 

- Còn con tôi là Hồng y Giáo chủ, được kính cẩn gọi là Đức Ngài.

Bà thứ tư nhấm nháp cà phê và im lặng, nhưng ba bà kia không để yên:
 
- Con trai bà thì sao? 

- Con trai tôi cao 1,9 m, thân hình thể thao, đẹp trai, nhiều tiền, ăn mặc bảnh bao. Thấy nó, mọi phụ nữ đều thốt lên : "Ôi, lạy Chúa tôi".

Con cái luôn là niềm mơ ước của các bậc cha mẹ. Sinh con ra ai cũng muốn con mình ngoan hiền. Cha mẹ nào cũng muốn cho con mình được mọi người chúc phúc, được thành công và hạnh phúc trong cuộc sống.

Thánh Gioan đã sinh ra không chỉ do cha mẹ mà do ý định Thiên Chúa. Thiên Chúa đã tiền định cho ngài con đường ngay từ lúc đầu thai trong lòng mẹ, và khi sinh ra ngài lại được cha mẹ, họ hàng chúc phúc để bước đi trong thánh ý Thiên Chúa.

Lạy Chúa, mỗi người chúng con đều là tác phẩm đầy yêu thương của Thiên Chúa. Chúa đã tạo dựng chúng con nên giống hình ảnh Chúa và còn cho chúng con nên nghĩa tử với ngài. Xin giúp chúng con biết sống một đời tri ân và cảm tạ Chúa luôn. Amen.