Thứ Bảy, 26 tháng 7, 2014

Lúa và cỏ lùng

"Hãy cứ để cả hai mọc lên cho đến mùa gặt." (Mt 13,30)

“Nghìn Lẻ Một Đêm” là tập truyện dân gian nổi tiếng của Ả Rập. Tập truyện có nội dung như sau:

Ngày xưa, ở miền đông Ả Rập có ông vua tên Sariya. Vì hoàng hậu ngoại tình nên nhà vua từ một con người hiền lành đã trở nên hung bạo. Vua căm ghét tất cả các phụ nữ. Và để trả thù phụ nữ, mỗi ngày vua cưới một người vợ, qua một đêm chung sống, sáng hôm sau, vua ra lệnh giết chết người vợ ấy. Khắp nơi, dân chúng rên xiết trước sự tàn bạo của ông vua.

Một ngày nọ, có một thiếu nữ tên Sêhêrazat vừa xinh đẹp, vừa giỏi giang, lại có tài kể chuyện, đã tình nguyện vào cung làm vợ vua để cảm hóa vua.

Đi với nàng còn có cô em gái, hai chị em thay phiên kể chuyện cho vua nghe. Mỗi đêm một truyện, đêm này qua đêm khác, truyện nào cũng hấp dẫn, truyện nọ liên quan đến truyện kia, khiến cho vua say sưa lắng nghe không sao dứt được. Cứ thế, suốt trong một nghìn lẻ một đêm, với tài kể chuyện, hai chị em đã cảm hóa được nhà vua, khiến ông quên khuấy việc giết người. Vua thay đổi tính tình, bãi bỏ lệnh bắt các thiếu nữ và cưới nàng Sêhêrazat làm vợ.

“Nghìn Lẻ Một Đêm” giống như một bức thảm Ba Tư tuyệt đẹp, được đan dệt bằng trăm nghìn câu truyện phong phú, vẽ tả một xã hội mà trong đó người tốt kẻ xấu lẫn lộn. Có người đang tốt trở nên xấu. Có người đang xấu trở nên tốt, như câu chuyện nàng Sêhêrazat mà chúng ta vừa nghe.

Dụ ngôn “Lúa và Cỏ lùng” hôm nay cho ta thấy một thực tại tương tự: trần gian như một cánh đồng bao la, trong đó có cả lúa và cỏ lùng lẫn lộn, người tốt và kẻ xấu luôn ở cạnh nhau. "Đừng nhổ cỏ lùng ra khỏi ruộng, cứ chờ cho đến mùa gặt". Thái độ của Thiên Chúa luôn là kiên nhẫn. Ngài kiên nhẫn vì yêu thương con người. Ngài nhận thấy thấu tận con tim và tấm lòng của con người. Nên dù khi con người hành động chống lại Ngài đi nữa, Ngài vẫn yêu thương họ, vì họ "lầm không biết".

Lạy Chúa Giêsu, xin Chúa cho chúng con đừng chiều theo những cám dỗ, nhưng biết làm chủ lấy mình. Mỗi ngày con sẽ chú ý tập luyện một tính tốt và loại trừ tật xấu để trở nên con chiên gương mẫu, nên lúa tốt và có thể giúp cỏ lùng biến đổi thành lúa trong thửa ruộng của Ngài

Thứ Sáu, 25 tháng 7, 2014

Phục vụ



"Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng để phục vụ." (Mt 22,28)

Năm 1597 lệnh bắt đạo trên đất Nhật thật gắt gao. Chỉ trong một tuần lễ, mọi cơ sở công giáo đều bị triệt hạ, giáo sĩ bị bắt gần hết, giáo dân bị phân tán và khủng bố tàn tạ.

Tại vùng Odawara, Kamakura, người ta bắt được 2 linh mục trẻ tuổi là Simauchi và Uzawa cùng nhiều ảnh tượng giải về Tokyo. Quan đại thần Tsukamoto nhặt trong đống ảnh tượng một mẫu ảnh thật kỳ cục: người gì mà để trái tim ra ngoài !

Tsukamoto là một nhà nho uyên bác có óc thực tế, thích tìm hiểu. Ông cầm mẫu ảnh trái tim coi qua rồi vứt vào sọt rác, nhưng đến tối, ông nhớ lại và nghĩ bức ảnh kỳ lạ kia hẳn có một ý nghĩa nào đó. Ông lượm lại bức ảnh để trên bàn và suy nghĩ. Trời đã về khuya mà quan vẫn ngồi bất động một mình với bức ảnh trước mặt. Mãi đến gần một giờ sáng, vị đại thần mới thở ra nhẹ nhàng khoan khoái, tay cầm bút lông ghi dưới bức ảnh mấy chữ : “đối ngoại hữu kỳ tâm - đối nội vô tâm giả”

Từ đó Tsukamoto đặt bức ảnh trái tim trên bàn làm việc một cách kín cẩn. Một hôm có ông bạn tên Osaki đến chơi, thấy vậy hỏi:
- Thế nào, bạn lại thích ảnh tượng của bọn tà đạo rồi sao ?
- Đứng về mặt chính trị của triều đình thì tôi không dám phản kháng. Nhưng về mặt văn hóa và nhân đạo thì tôi rất thích bức ảnh này. Phải chăng bức ảnh này đã nói lên chương trình và hành động cùng lối xử thế tổng quát của Kitô giáo. Để ông bạn coi : đối với thiên hạ, tha nhân bên ngoài thì ”Hữu Tâm”, còn với bản thân mình thì ”Vô Tâm”. Cho nên họ mới vẽ trái tim để ra ngoài... Nghĩa là phải đem hết trái tim của mình mà phục vụ xã hội, giúp ích cho đời ; còn về phần mình thì hy sinh xả kỷ, đừng bao giờ lo riêng cho mình, phải diệt cái ngã vị kỷ. Đem hết trái tim ra giúp đời giúp người. Nội bức ảnh nầy tôi thấy đầy đủ hơn cả cái học Từ Bi của Phật, khoan dung hơn cái Nhân Thứ của Khổng, cao siêu hơn cái Vô Ngã của Lão, mạnh mẽ hơn cái học Dũng thuật của Thần Đạo Nhật bản vậy. Một tôn giáo dạy phụng sự nhân loại, yêu thương mọi người, còn bản thân mình thì không màng tới, không quan tâm đến tư lợi, thì quả là ngay chính của Thiên hạ vậy. Osaki cảm phục sự diễn đạt của bạn. Không ngờ Đạo công giáo lại hàm chứa một triết lý nhân sinh cao siêu như vậy. Từ đó hai ông trở nên những người bạn chí thân và đã âm thầm nhận phép rửa tội, đồng thời vận động triều đình thả hai linh mục. (Trích ”Phúc”)

Theo lẽ thường, con người thích người khác phục vụ mình hơn là phục vụ người khác. Tin Mừng hôm nay, thánh Matthêu kể cho chúng ta câu chuyện bà mẹ ông Giacôbê và Gioan xin Chúa Giêsu cho hai người con của bà, một người ngồi bên hữu, một người ngồi bên tả. Việc làm này gợi lên cho chúng ta về xu hướng của con người trong mọi thời đại, khi làm một việc gì thì thích được người khác vinh danh, muốn được quyền cao chức trọng trong xã hội, thích người khác phục vụ mình hơn là phục vụ tha nhân. 

Xin Chúa giúp con sống Lời Chúa truyền dạy: "Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng để phục vụ.", là biết mở rộng tấm lòng, bớt đi chút thời gian, cũng như vật chất, tích cực tham gia các công việc của nhà Chúa, khiêm tốn phục vụ tha nhân trong tinh thần bác ái yêu thương.

Thứ Năm, 24 tháng 7, 2014

Anh em thật có phúc



Các môn đệ hỏi Đức Giêsu: “Sao Thầy lại dùng dụ ngôn mà nói với họ?” Người đáp: “Bởi vì anh em thì được ơn hiểu biết các mầu nhiệm Nước Trời, còn họ thì không.(Mt 13,10-11)
Joshua là cố vấn rất khôn ngoan cho nhà vua, nhưng ông có khuôn mặt xấu xí. Công chúa sinh lòng ghen tị với Joshua vì ông được cha nàng quan tâm hơn, nên tìm cách hạ nhục ông. Một hôm, công chúa hỏi móc ông:
-      Nếu ông khôn ngoan hãy nói cho ta biết tại sao Thiên Chúa lại chọn chứa sự khôn ngoan vô giá trong cái “gáo” xù xì ấy.
-      Thưa công chúa, thế cha của công chúa có rượu không?
-      Ta nghĩ mọi người trên thế giới này đều biết cha ta có nhiều hầm đầy rượu hảo hạng trên xứ sở này. Sao ông lại ngu ngốc thế?
-      Vậy cha công chúa cất rượu ở đâu?
-      À, trong những cái vò đất rất to.
-      Vò đất ư?
Joshua phá lên cười sặc sụa cho tới khi công chúa nổi nóng quát lên. Joshua nói:
-      Xin thứ lỗi, bởi vì tôi ngạc nhiên quá, một người tiếng tăm như cha công chúa mà lại dùng thứ đồ đựng ấy. Ngay cả các nông dân kia cũng giữ rượu trong vò đất. Tôi cứ ngỡ rượu của hoàng cung phải được giữ trong bình nào sang trọng hơn chứ, như bình vàng, bình bạc chẳng hạn.
Nói rồi, ông cúi chào và bỏ đi.
Tức khắc, công chúa xuống hầm rượu bảo viên tổng quản đổ tất cả rượu trong các vò đất vào các bình vàng, bình bạc.
Không bao lâu sau đó, nhà vua mời quần thần đến dự tiệc và thết đãi rượu hảo hạng của mình. Các thực khách nhấp rượu và ai nấy đều nhăn mặt. Rượu đã hóa chua lèm.
Vua bối rối gọi viên tổng quản đến hỏi nguyên do tại sao. Viên tổng quản bẩm sự thật và công chúa bị vua cha mắng một mẻ đích đáng.
Sau bữa tiệc, công chúa chạy đến phòng Joshua và quát:
-      Tại sao ông lừa tôi đổ rượu ở vò đất vào bình vàng bình bạc?
-      Tôi thành thật xin lỗi, thưa công chúa, chắc có lẽ bây giờ công chúa đã hiểu vì sao đôi lúc Thiên Chúa thích bỏ cái khôn ngoan vào những đồ đựng xấu xí. Khôn ngoan giống như rượu, nó được bảo quản tốt nhất trong những cái vò tầm thường.
Các môn đệ theo Chúa là những người tầm thường, bất toàn, nhưng các ngài có tâm hồn khiêm tốn và đơn sơ, luôn biết lắng nghe và đón nhận Lời Chúa truyền dạy.
Chúa rất thích những tâm hồn khiêm nhường và đơn sơ. Cũng như bình rượu chỉ ở trong vò đất nó mới trở nên rượu ngon và giữ rượu được lâu.

Để hiểu được Lời Chúa, đòi hỏi mỗi người chúng ta cần phải có tâm hồn rộng mở và ước muốn tìm hiểu. Những người không tin Chúa vì lòng họ khép kín nên họ có tai mà như không nghe, có mắt mà như không thấy.

Lạy Chúa Giêsu, con thật có phúc được làm con Chúa nhưng đôi khi con cũng rơi vào tình trạng như những người không tin biết Chúa, có tai mà vẫn không nghe, có mắt mà vẫn như mù.
Xin giúp con trở nên đơn sơ, bé nhỏ, nhờ đó con dễ nghe tiếng Chúa nói, dễ thấy Chúa hiện diện trong đời sống hằng ngày.

Thứ Tư, 23 tháng 7, 2014

Hạt giống tốt

Có những hạt lại rơi nhằm đất tốt, nên sinh hoa kết quả: hạt được gấp trăm, hạt được sáu chục, hạt được ba chục.” (Mt 13,8)
Có một lần người thợ làm xà bông và một vị giáo trưởng đi dạo và chuyện trò với nhau. Người thợ làm xà bông đã nói: - Tôn giáo có ích gì? Tôn giáo nào cũng rao giảng chân lý, bình an, lòng thiện hảo. Nhưng ngài hãy nhìn vào thực trạng của thế giới: chiến tranh, đói khổ, và bao nhiêu hệ lụy khác xem ra sẽ chẳng bao giờ chấm dứt. Tôn giáo đâu có giúp được gì cho nhân loại?
Vị giáo trưởng im lặng và hai người tiếp tục đi qua một khu phố nghèo. Tại một con hẻm lầy lội, vị giáo trưởng chỉ vào một em bé ăn mặc bẩn thỉu, và nói:
- Ông hãy nhìn đứa bé kia. Ông cho rằng xà bông để tẩy xóa nhơ bẩn trên thân thể và quần áo của con người. Vậy ông hãy thử nhìn đứa bé kia. Xà bông của ông để làm gì? Với tất cả mọi thứ xà bông hiện có trên thế giới, đứa bé nhơ bẩn này vẫn cứ nhơ bẩn. Tôi chẳng biết xà bông dùng để làm gì?
Nghe lời ấy, người thợ làm xà bông cãi lại:
- Nó dơ bẩn là tại nó. Xà bông sẽ không có ích gì, nếu người ta không sử dụng nó.
Bấy giờ vị giáo trưởng mới nhỏ nhẹ nói:
- Đúng thế, xà bông sẽ vô ích, nếu người ta không sử dụng nó. Tôn giáo cũng vậy. Tôn giáo sẽ vô ích nếu con người không sống theo tôn giáo của mình.
Lời Chúa gieo vào tâm hồn mỗi người chúng ta cũng giống như hạt giống gieo vào đồng ruộng, có hạt rơi bên vệ đường không những không mọc lên mà còn bị chim trời ăn mất.  Hạt rơi vào bụi gai thì bị bụi gai bóp nghẹt mọc lên bị èo uột. Hạt rơi vào sỏi đá lại không đủ đất để phát triền. Hạt rơi vào đất tốt, mọc lên xum xuê và sinh nhiều hoa trái tốt. 

Thiên Chúa luôn tôn trọng tự do của mỗi người. Ngài luôn tuôn đổ hồng ân xuống trên chúng ta. Hạt giống Lời Chúa có sinh hoa kết trái tốt hay không là tùy vào tâm hồn mỗi người chúng ta có đón nhận hay không ?.

Lạy Chúa, xin giúp con biết mở lòng để đón nhận Lời Chúa, để Lời Chúa được đơm bông kết trái qua đời sống trong sạch, bác ái và vị tha.