Thứ Bảy, 6 tháng 8, 2011

Cần những Phêrô thời đại

Lời Chúa: Chúa nhật 19 thường niên

Thấy gió thổi thì Phê-rô đâm sợ, và khi bắt đầu chìm, ông la lên: “Thưa Ngài, xin cứu con với !” Đức Giê-su liền đưa tay nắm lấy ông.(Mt 14,30-31)

Suy niệm: Con thuyền thường được xem là hình ảnh tượng trưng của Giáo hội. Con thuyền bị sóng đánh trình bày hoàn cảnh gian nan của Giáo hội mọi thời. Trong cơn giông tố ấy, các Ki-tô hữu tâm huyết vừa lo âu vừa hoảng sợ, niềm tin vào Đức Giê-su bị sóng gió vùi dập, muốn tìm được người cùng hội cùng thuyền nâng đỡ ủi an nhau. Rõ ràng Chúa Giê-su vẫn kề sát bên cạnh Hội Thánh của Ngài, nhất là trong những lúc thử thách gian truân. Ngài ở đó, bàn tay của Ngài chờ sẵn, chỉ còn thiếu những Phê-rô trong con thuyền Hội Thánh đi những bước đi táo bạo đến với Chúa. Một Phê-rô trong con thuyền Hội Thánh sơ khai đã biết đưa tay về phía Chúa, sóng gió liền yên lặng; một Phan-xi-cô, một Đa-minh trong con thuyền Hội Thánh Trung Cổ đang tròng trành giữa biển vật chất đã táo bạo sống triệt để Lời Chúa và đã cứu nguy Hội Thánh. Cần biết bao những con người như thế trong con thuyền Hội Thánh địa phương, Hội Thánh tại gia.

Chúa quảng cáo

Lời Chúa: Thứ bảy tuần 18 thường niên

Dung nhan Người chói lọi như mặt trời và trang phục Người trắng tinh như ánh sáng.(Mt 17,2)

Suy niệm: Trên các phương tiện truyền thông ngày nay tràn ngập các chương trình quảng cáo. Mà đã quảng cáo thì phải làm sao giới thiệu sản phẩm của mình cho càng nhiều người biết càng tốt và có càng nhiều tính năng trổi vượt càng hay, trong khi trong thực tế chưa chắc có thật như vậy hay không. Đã thế, nhiều mục quảng cáo lại nhằm khai thác thị hiếu của người tiêu dùng bằng những nội dung chẳng liên quan gì đến sản phẩm mình quảng cáo. Nếu xét về phương diện này, thì Chúa Giêsu không thức thời tí nào. Muốn cứu độ nhân loại mà Chúa chỉ tỏ vinh quang của Ngài ra cho ba môn đệ, và một cách âm thầm trên ngọn núi vắng, lại còn căn dặn họ “đừng nói cho ai hay thị kiến ấy, cho đến khi Con Người từ cõi chết trỗi dậy.” Quả thật Chúa muốn rằng dấu hiệu để nhận biết một sản phẩm “chính hiệu” Giêsu chính là một Đấng Phục Sinh vinh quang sau khi đã trải qua cái chết trên thập giá.

Thứ Sáu, 5 tháng 8, 2011

Liều mất thì sẽ được

Lời Chúa: Thứ sáu tuần 18 thường niên

“Ai muốn cứu mạng sống mình thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm được mạng sống ấy.” (Mt 16,24-25)
Suy niệm: Nếu những hạt lúa bình thường, trong điều kiện tự nhiên, cứ nằm yên trong bao thì chỉ sau 4-5 năm là mất khả năng nảy mầm. Vì thế hồi tháng 5/2010, các nhà khoa học xôn xao lên vì thông tin về những hạt lúa tìm được tại Thành Dền trong địa tầng văn hoá có niên đại 3000 năm lại có thể nảy mầm và trổ bông. Thế nhưng sau nhiều tháng nghiên cứu, người ta đã xác định chúng là những hạt lúa hiện đại vì một lý do nào đó bị lẫn vào tầng đất cổ. Thân phận hạt lúa phải chết đi rồi mới sống lại quả là một nghịch lý nhưng qui luật ấy vẫn không bị phá vỡ. Chúa Giêsu cho biết qui luật nghịch lý ấy cũng là qui luật của đời sống thiêng liêng: phải dám liều mạng sống vì Chúa và vì Tin Mừng mới có thể đạt tới sự sống đời đời. Chính Ngài đã tiên phong thực hiện điều đó khi Ngài chịu chết trên thập giá và phục sinh để ban cho ta sự sống đời đời.

Thứ Năm, 4 tháng 8, 2011

Đừng làm đá cản lối

Lời Chúa: Thứ năm tuần 18 thường niên

“Anh là Phêrô, nghĩa là Tảng Đá, trên tảng đá này, Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy, và quyền lực tử thần sẽ không thắng nổi.” (Mt 16,18)
Suy niệm: Theo sách Xuất Hành (20,25), đá dùng xây Đền Thánh phải là đá thô, không được đẽo gọt, vì đá ấy là tác phẩm của Thiên Chúa. Còn đá đẽo gọt là tác phẩm của con người, là biểu tượng tác động của con người thay thế quyền năng Thiên Chúa. Với nhãn quan Kinh Thánh, Đức Giêsu muốn Phêrô phải là “tác phẩm” của Thiên Chúa, phải thuộc về Thiên Chúa. Nhờ thế. Tảng Đá ấy mới xứng cho việc xây dựng toà nhà Thánh của Ngài và làm nền tảng vững chắc cho Đền Thánh ấy. Nếu không, thay vì tảng đá làm nền móng, Phêrô sẽ trở thành tảng đá cản lối đi của Đấng Cứu Thế như Đức Giêsu đã từng trách ông: “Hãy lui lại đàng sau Thầy! Anh cản lối Thầy.”

Thứ Tư, 3 tháng 8, 2011

Hãy biết quý trọng từng giây phút mà bạn có

Có một ngân hàng, mỗi buổi sáng, cung cấp vào tài khoản của bạn 86.400 USD.
Số dư trong tài khoản không được phép chuyển từ ngày này qua ngày khác.
Mỗi buổi chiều, ngân hàng sẽ hủy bỏ hết số dư còn lại mà bạn đã không dùng hết trong ngày.
Bạn sẽ phải làm gì ? Sử dụng hết số tiền đó, dĩ nhiên !

Nhận định thắng thiên

Lời Chúa: Thứ tư tuần 18 thường niên
“Lòng tin của bà mạnh thật! Bà muốn thế nào sẽ được như vậy.” (Mt 15,28)
Suy niệm:Xưa nay nhân định thắng thiên cũng nhiều”. Tưởng chừng như câu nói của cụ Nguyễn Du chỉ là kinh nghiệm riêng tư, nhưng nếu đọc lại lịch sử Dân Thánh, chúng ta vẫn thấy “nhân định thắng thiên” không phải là ít: chẳng trường hợp Áp-ra-ham can thiệp cho thành Xơ-đôm (St 18,16-33); hay khi dân Ít-ra-en trong sa mạc, mỗi lần họ phản nghịch kêu trách Thiên Chúa, khiến Ngài thịnh nộ định giáng phạt trên dân thì Mô-sê lại “cố làm cho nét mặt Đức Chúa dịu lại” (Xh 32,11); rồi tại tiệc cưới Ca-na, “giờ của Chúa” chưa đến, nhưng vì lời kêu xin của Mẹ Ma-ri-a mà giờ ấy đã thay đổi (Ga 2,1-12). Rồi trong Tin Mừng hôm nay, dù chưa tới lúc Chúa tỏ quyền năng cho dân ngoại, nhưng với lời khẩn cầu tha thiết của người đàn bà xứ Canaan, Chúa Giê-su đã thay đổi quyết định. Như thế chúng ta mới hiểu: “Cứ xin thì sẽ được, cứ gõ cửa thì sẽ mở cho” (Mt 7,7) là thế nào.

Thứ Ba, 2 tháng 8, 2011

Đừng sợ

Lời Chúa: Thứ ba tuần 18 thường niên
Thấy Người đi trên mặt biển, các ông hoảng hốt bảo nhau: “Ma đấy,” và sợ hãi la lên. Đức Giêsu liền bảo các ông: “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ !” (Mt 14,26-27)
Suy niệm: Ngày 27/06 vừa qua, nhà ảo thuật Steve Frayne biểu diễn một màn đi bộ trên sông Thames (Thêm) trước toà nhà quốc hội Anh trước sự kinh ngạc của đông đảo khán giả. Các môn đệ Chúa Giêsu hôm nào trên biển cả chứng kiến Thầy đi trên biển đến với mình thì không kinh ngạc, trái lại các ông hoảng sợ vì họ hiểu rằng đây không phải là một màn ảo thuật mà chỉ có ma quái mới có những “trò” như vậy. Đúng thế, không phải là ảo thuật, nhưng cũng chẳng phải là ma, mà là chính Chúa quyền năng và yêu thương. Ngài lên tiếng: “Chính Thầy đây, đừng sợ!” Để chứng tỏ điều đó, Ngài đã cho Phêrô đi trên mặt nước mà đến với Ngài.