Thứ Năm, 3 tháng 12, 2015

Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ

"Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo." (Mc 16,15)
Thánh Phanxicô sinh năm 1506 tại miền Xaviê thuộc địa phận Pampelune nước Tây Ban Nha trong một gia đình giàu sang, quyền quí, vị vọng. Thánh nhân có trí thông minh đặc biệt, nên vào năm Ngài lên 19 tuổi, cha mẹ Ngài gửi Ngài qua Paris để tiếp tục công việc đèn sách. Tám năm sau đó, Ngài tốt nghiệp đại học và trở thành giáo sư danh tiếng tại nước Pháp. Thánh nhân lúc đó miệt mài chạy theo danh vọng trần tục. Ngài coi trần gian là tất cả. Ý Chúa nhiệm mầu, cao sâu, huyền bí nào ai hiểu nổi. Một lời của Chúa đã khiến Phanxicô thay đổi tất cả: "Ðược lời lãi cả và thế gian mà mất linh hồn nào được ích gì?". Chúa đã dùng miệng lưỡi của thánh Ignatiô cũng là thầy dạy Ngài để nói lên điều đó. Chính lời Chúa đã biến đổi cuộc đời của Ngài tận căn. Chúa đã chiếm đoạt con tim của Ngài toàn vẹn. Thánh nhân đã trở thành khí cụ bình an đem Tin Mừng cho người Á Châu. Năm 1539, Ðức Thánh Cha Phaolô III đã sai Ngài đi truyền giáo cho dân tộc Ấn Ðộ.
Thánh Phanxicô đã miệt mài với sứ mạng loan báo Tin Mừng. Ðâu đâu Ngài cũng nghe tiếng thúc bách của các linh hồn: Ấn Ðộ, Macao, Nhật Bản, Trung Hoa cũng nằm trong trí óc và hiện ra trước mắt Ngài. Ngài đi mãi, đi hoài không mệt mỏi, không lo âu, sợ sệt và do dự. Mười một năm ròng rã loan báo Tin Mừng, cuộc đời thánh nhân là một cuộc hành trình dài không ngừng. Ngài lúc nào cũng được thúc bách bằng tấm lòng nồng cháy các linh hồn. Ngài đã đem không biết bao người về với Chúa, với Giáo hội. Ngài có lòng khiêm nhượng tuyệt đối, Ngài luôn yêu mến và kính trọng bề trên của Ngài là thánh Ignatiô. Chúa đã giúp Ngài bằng nhiều phép lạ phi thường vì lòng nhiệt thành hăng say của Ngài đối với các linh hồn.
Chỉ thị cuối cùng của Chúa Giêsu trước khi về trời: "Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo. Ai tin và chịu phép rửa, sẽ được cứu độ..." (Mc 16,15-16). Vâng theo lệnh truyền của Chúa Giêsu, các tông đồ đã lên đường rao giảng Tin Mừng khắp muôn dân. 
Hôm nay, ngày 03.12 toàn thể Giáo Hội hân hoan mừng kính Thánh Phanxicô Xaviê, bổn mạng các xứ truyền giáo. Ngài là người đã thực hiện lệnh truyền của Chúa với một tinh thần truyền giáo cao độ. Ngài luôn hướng tới Chúa và yêu mến các linh hồn. Thánh Phanxicô rao giảng Tin Mừng của Chúa tới những ai chưa biết Chúa, đặc biệt tới các nước Á Châu. 
Lạy Chúa Giêsu, xin đốt lên trong con ngọn lửa nhiệt thành yêu mến Chúa, để con hăng say lên đường đem Tin Mừng Chúa đến với những ai chưa biết Chúa. Xin biến con trở thành khí cụ của Chúa, để mỗi giây phút của cuộc đời, con biết làm chứng nhân cho Danh Chúa được cả sáng. Amen


Lời Chúa: Mc 16,15-20

15 Khi ấy, Chúa Giêsu hiện ra với mười một môn đệ và phán: “Các con hãy đi khắp thế gian, rao giảng Tin Mừng cho mọi thụ tạo. 16 Ai tin và chịu phép Rửa, thì sẽ được cứu độ; ai không Tin, sẽ bị luận phạt. 17 Và đây là những phép lạ đi theo những người đã tin: nhân danh Thày, họ sẽ trừ quỷ, nói các thứ tiếng mới lạ, 18 cầm rắn trong tay, và nếu uống phải chất độc, thì không bị hại; họ đặt tay trên những người bệnh, và bệnh nhân sẽ được lành mạnh”. 19 Vậy sau khi nói với các môn đệ, Chúa Giêsu lên trời và ngự bên hữu Thiên Chúa. 20 Phần các ông, các ông đi rao giảng khắp mọi nơi, có Chúa cùng hoạt động với các ông và củng cố lời giảng dạy bằng những phép lạ kèm theo.
 

Thứ Tư, 2 tháng 12, 2015

Chạnh lòng thương



“Thầy chạnh lòng thương đám đông, vì họ ở luôn với Thầy đã ba ngày rồi và họ không có gì ăn.” (Mt 15,32). 

Hồi đó, Hoàng Đế Sabat cai trị vương quốc Ba Tư và rất được toàn dân mến phục. Nhà vua thường cải trang như một thường dân để tiếp xúc với dân chúng. Một hôm, nhà vua cải trang như một nhân công nghèo khổ lần mò các bậc thang để xuống tận dưới hầm tối của lâu đài là nơi cư ngụ của một cụ già chuyên lo việc củi lửa sưởi ấm cho cả lâu đài. Giường ngủ của cụ là đống tro tàn và lương thực hàng ngày là mẩu bánh mì đen với ly nước lã. Nhà vua đến ngồi bên cạnh cụ già và bắt đầu gợi chuyện. Đến bữa ăn, cụ già mời nhà vua chia sẻ mẩu bánh mì khô cứng thấm mềm trong ly nước lã. Cả hai cùng ăn và tiếp tục chuyện trò thân mật.

Nhà vua động lòng thương cụ già và từ ngày đó, nhà vua nhiều lần cải trang để đến thăm cụ. Riêng cụ già, tuy không biết lý lịch của người đến thăm mình là ai, nhưng vẫn tiếp tục đáp trả cử chỉ nhân đạo của nhà vua. Sau cùng, nhà vua tự nhủ: ta sẽ tỏ lộ cho cụ già này biết ta là ai, để xem ông ta sẽ xin ta điều gì. Ít hôm sau, nhà vua xuống hầm tối thăm cụ già trong y phục sang trọng và nói:

- Bấy lâu nay có lẽ ông tưởng ta chỉ là một công nhân nghèo khổ như ông, nhưng nay ta nói thật ta là vua, ta rất quý mến tình bạn của ông, vậy ông muốn gì, cứ nói, ta sẽ ban. 

Nhà vua tưởng cụ già sẽ xin tiền bạc hoặc ân huệ, nhưng ông chỉ ngồi yên lặng. Tưởng cụ già không hiểu mình nói gì, nhà vua cắt nghĩa thêm. 

- Có lẽ ông chưa hiểu rằng ta là vua, ta có thể làm cho ông trở nên giàu sang, danh vọng. 

Cụ già cúi đầu đáp:        

- Tâu Hoàng thượng, con đã hiểu tấm lòng của Hoàng thượng trong những lần đến hầm tối này để thăm con và không ngần ngại chia sẻ với con mẩu bánh mì đen và ly nước lạnh. Đó là món quà cao quý nhất rồi, con không muốn gì hơn nữa, con chỉ xin một điều là Hoàng thượng đừng bao giờ lấy lại món quà quí giá ấy, bao lâu con còn sống trong cảnh cô đơn nghèo khổ này.

Bài Tin Mừng hôm nay cho thấy, Đức Giêsu chạnh lòng thương khi nhìn thấy dân chúng, lòng thương bắt nguồn từ con tim biết nhói đau trước nỗi lầm than khổ cực của người khác. Ðức Giêsu đã làm tất cả để xoa dịu, đỡ nâng và mời gọi các môn đệ cùng cộng tác trong công việc ấy.

Lạy Chúa, Chúa đã đến chia sẻ thân phận con người của chúng con, để cảm thông và ở lại với chúng con. Xin cho chúng con cũng biết “chạnh lòng thương” những anh chị em sống xung quanh chúng con để họ cảm nhận được tình yêu Chúa vẫn luôn hiện hữu.

Lời Chúa: Mt 15,29-37
29 Đức Giê-su xuống khỏi miền ấy, đến ven Biển Hồ Ga-li-lê. Người lên núi và ngồi ở đó. 30 Có những đám người đông đảo kéo đến cùng Người, đem theo những kẻ què quặt, đui mù, tàn tật, câm điếc và nhiều bệnh nhân khác nữa. Họ đặt những kẻ ấy dưới chân Người và Người chữa lành, 31 khiến đám đông phải kinh ngạc vì thấy kẻ câm nói được, người tàn tật được lành, người què đi được, người mù xem thấy. Và họ tôn vinh Thiên Chúa của Ít-ra-en.
32 Đức Giê-su gọi các môn đệ lại mà nói : "Thầy chạnh lòng thương đám đông, vì họ ở luôn với Thầy đã ba ngày rồi và họ không có gì ăn. Thầy không muốn giải tán họ, để họ nhịn đói mà về, sợ rằng họ bị xỉu dọc đường." 33 Các môn đệ thưa : "Trong nơi hoang vắng này, chúng con lấy đâu ra đủ bánh cho đám đông như vậy ăn no ?" 34 Đức Giê-su hỏi : "Anh em có mấy chiếc bánh ?" Các ông đáp : "Thưa có bảy chiếc bánh và một ít cá nhỏ." 35 Bấy giờ, Người truyền cho đám đông ngồi xuống đất. 36 Rồi Người cầm lấy bảy chiếc bánh và mấy con cá, dâng lời tạ ơn, bẻ ra, trao cho môn đệ, và môn đệ trao cho đám đông. 37 Ai nấy đều ăn và được no nê. Những mẩu bánh còn thừa, người ta thu lại được bảy thúng đầy.

Thứ Ba, 1 tháng 12, 2015

Hạnh phúc vì được biết Chúa



"Hạnh phúc cho những con mắt được xem những điều chúng con xem thấy." (Lc 10,23)

Bên cạnh tôi là bác nông dân chất phác đang nguyện kinh. Và kia là một người trí thức đang cầu nguyện. Thái độ bề ngoài cho thấy là họ hết lòng tin tưởng. Bác nông dân tin một cách đơn sơ, tin những gì mình nghe biết được. Người trí thức thì nghe, suy nghĩ, phân tích rồi cũng tin. Cả hai đều tin và ý thức mình là những người bé mọn, yếu đuối. Họ chấp nhận những giới hạn của mình và sẵn sàng mở ra cho mặc khải tình yêu Thiên Chúa. 

Muốn đón nhận được ơn Chúa, cũng như muốn hiểu được Chúa hơn thì chúng ta cũng phải trở nên những kẻ bé mọn, khiêm nhường. Có thế ơn Chúa mới đến với chúng ta, như Lời Chúa nói: “nhiều tiên tri và vua chúa đã muốn xem những điều chúng con thấy, mà chẳng được xem, muốn nghe những điều chúng con nghe, mà đã chẳng được nghe.” (Lc 10,24).

Lạy Chúa Giêsu, mỗi người chúng con đã rất hạnh phúc vì được biết Chúa, tin Chúa và yêu mến Chúa, xin giúp chúng con biết thể hiện sự hạnh phúc ấy bằng chính đời sống chứng tá cho sự hiện diện của Chúa nơi cuộc đời chúng con. Amen.

Lời Chúa: Lc 10,21-24
21 Khi ấy, Chúa Giêsu đầy hoan lạc trong Chúa Thánh Thần, Người nói: "Lạy Cha là Chúa trời đất, Con xưng tụng Cha, vì đã giấu không cho những người thông thái khôn ngoan biết những điều này, nhưng đã tỏ cho những kẻ đơn sơ. Vâng lạy Cha, đó là ý Cha đã muốn thế. 22 Cha Ta đã trao phó cho Ta mọi sự. Không ai biết Chúa Con là ai, ngoài Chúa Cha; cũng không ai biết Chúa Cha là Ðấng nào, ngoài Chúa Con, và những người được Chúa Con muốn tỏ cho biết!" 23 Rồi Chúa Giêsu quay lại phía các môn đệ và phán: "Hạnh phúc cho những con mắt được xem những điều chúng con xem thấy; 24 vì chưng Ta bảo các con: có nhiều tiên tri và vua chúa đã muốn xem những điều chúng con thấy, mà chẳng được xem, muốn nghe những điều chúng con nghe, mà đã chẳng được nghe.

Thứ Bảy, 28 tháng 11, 2015

Tỉnh thức và cầu nguyện


"Các con hãy tỉnh thức và cầu nguyện luôn, để có thể thoát khỏi những việc sắp xảy đến và đứng vững trước mặt Con Người!" (Lc 21,36)
Người ta kể về bà Margaret Mitchell, tác giả cuốn tiểu thuyết rất nổi tiếng "Gone with the Wind", dịch ra nhiều thứ tiếng, tiếng Việt là "Cuốn theo chiều gió". Trong tiểu thuyết này, nhân vật chính là cô Scarlet, từ đầu tới cuối chuyện cô thường nói câu: "Để mai sẽ lo chuyện đó". Tới trang cuối cùng khi đã mất người chồng thứ ba là Rhod Bluster, Scarlet còn nói: "Để mai tôi sẽ chiếm lại Rhed Bluster".
 Chính người thuật truyện nói rằng Margaret là một người Công Giáo xa Giáo Hội đã nhiều năm, cứ hoãn việc trở về với Giáo Hội.  Và có ai nhắc thì bà ta chuyên lặp lại câu:  "Để mai sẽ lo chuyện đó". Bà ta bị tai nạn xe hơi tại Atlanta, bang Georgia, Hoa kỳ. Một người bạn rất thân của bà ta kể lại rằng: khi mê man bất tỉnh, bà ta cứ lặp đi lặp lại câu này:  "Để mai sẽ lo  chuyện đó".  Nhưng đã không có "mai" nữa.
Bà chết ngày 16 tháng 6 năm 1949. Một triết gia Hi lạp nói: "Cái gì có thể làm hôm nay thì đừng để đến ngày mai".
Bài Tin Mừng hôm nay, Chúa mời gọi con hãy biết tỉnh thức và cầu nguyện để đón chờ ngày Chúa quang lâm. Tỉnh thức là không chè chén say sưa, không quá lo lắng sự đời, không chạy theo những lạc thú trần gian, mà hãy lo tìm kiếm Nước Thiên Chúa. Cầu nguyện giúp ta giữ mối liên hệ thân tình với Thiên Chúa. Khi cầu nguyện, giúp ta tách khỏi những lo toan, cám dỗ vật chất đời thường:  Anh em hãy canh thức và cầu nguyện, để khỏi lâm vào cơn cám dỗ  (Mt 26:41).
Lạy Chúa, xin giúp con biết tỉnh thức và cầu nguyện để con luôn sống trong ân nghĩa cùng Chúa luôn.
 
Lời Chúa: Lc 21,34-36
34 Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Các con hãy giữ mình, kẻo lòng các con ra nặng nề bởi chè chén say sưa và lo lắng việc đời, 35 mà ngày đó thình lình đến với các con như chiếc lưới chụp xuống mọi người sống trên mặt đất. 36 Vậy các con hãy tỉnh thức và cầu nguyện luôn, để có thể thoát khỏi những việc sắp xảy đến và đứng vững trước mặt Con Người!"