Thứ Ba, 28 tháng 10, 2014

Cầu nguyện


"Suốt đêm, Người cầu nguyện cùng Thiên Chúa. Người gọi và chọn mười hai vị mà Người gọi là Tông đồ." (Lc 6,12-13)
Các thính giả của nhà triết học Peter Wust ngày nay chắc còn giữ lại trong ký ức một cách sống động bài thuyết trình cuối cùng của ông tại Đại học Munster. Ông này đang trèo lên bậc thang hiển hách trên đường sự nghiệp, thì thình lình bị chứng ung thư chí tử chận đứng lại. Bác sĩ cho ông biết trước ngày chết, và ông đã bình tĩnh đọc bài diễn văn từ biệt để ra đi không hẹn ngày về. Những lời cuối cùng của ông thật đã gây một niềm xúc động không tả. Chính vì thế chúng đã là một chúc thư vô cùng quí báu cho chúng ta.
Ông nói:
- Bây giờ nếu các bạn hỏi tôi, trước khi tôi ra đi vĩnh viễn xa biệt hẳn các bạn thì tôi có biết chiếc chìa khóa bùa bả nào nó mở ra cho nhân loại cái cửa cuối cùng để dẫn đưa vào sự khôn ngoan của cuộc sống, thì tôi không ngần ngại trả lời: “Có chứ, tôi biết, và đương nhiên các bạn sẽ nghĩ ngay đến một tư tưởng triết học nào đó. Nhưng tôi xin thưa ngay với các bạn rằng: chiếc chìa khóa bùa bả đó chính là sự cầu nguyện."

Tin Mừng hôm nay thuật lại việc Chúa Giêsu chọn và gọi các Tông đồ, để Ngài sai các ông đi rao giảng Tin Mừng Nước Thiên Chúa. Trước biến cố quan trọng đó, Chúa Giêsu đã cầu nguyện cùng Thiên Chúa nhiều ngày trước đó, và “Người đã thức suốt đêm cầu nguyện”. 

Xin Chúa giúp con biết noi gương Chúa thường xuyên cầu nguyện, nhất là trước khi làm một việc gì quan trọng.

Chủ Nhật, 26 tháng 10, 2014

Đừng đạo đức giả


Còn bà này, là con cháu ông Ápraham, bị Xatan trói buộc đã mười tám năm nay, thì chẳng lẽ lại không được cởi xiềng xích đó trong ngày sabát sao?" (Lc 13,16).
 
Truyện rất ngắn với tựa đề “Tính cách” của tác giả Nguyễn Thị Hoài Thanh đăng trong 40 truyện rất ngắn do Hội Nhà văn xuất bản năm 1994 có nội dung như sau:

Mẹ tôi luôn chai lì trước cán cân cơm áo, nhưng mẫn cảm trong nghệ thuật. Những nước mắt tình buồn phim ảnh, những sụt sùi số phận cải lương, bà đều hồn nhiên ăn theo một cách ngon lành. Có lần cha tôi nói giỡn: “Coi chừng trôi tivi”…

Một hôm, đang bữa ăn, bỗng nhiên mẹ tôi hớn háo phớt ra chặn đường em bé bán trứng vịt lộn: “Mày biến đâu tài thế! Có chui xuống đất rồi cũng gặp tao”. Bà vừa nói vừa dằn mũng trứng đếm lấy trừ nợ. “Dì ơi, cho con khất, mẹ con còn ốm”. Mẹ tôi cười: “Nhà này cũng đang ốm đây, khỏi bẻm mép”. Con bé chưng hửng lã chã nước mắt nhìn cái mũng không, rồi bưng lên xiêu vẹo bước đi. Cha tôi cám cảnh, rút mùi xoa chấm mắt. Lâu lâu tivi phát vở kịch “Cô bé nghèo bán trứng vịt bị xiết nợ”. Lúc ấy, mẹ tôi lại khóc, còn cha tôi thì cười.

Truyện ngắn trên đây có thể là bức tranh sống động hàng ngày. Người ta dành nước mắt cho những vở kịch trong phim ảnh, trên sân khấu hơn là cho những chuyện xảy ra mỗi ngày trước mắt; người ta xót thương trên môi miệng hơn là bằng những hành vi cụ thể.

Thời Chúa Giêsu, có lẽ những người biệt phái cũng có một tính cách như thế. Họ nhân danh lề luật, nhất là luật ngày hưu lễ, để biện minh cho thái độ sống ích kỷ của mình. (Trích: Mỗi ngày một tin vui)

Tin Mừng theo thánh Luca hôm nay thuật lại việc Chúa Giêsu chữa lành bệnh khòm lưng đã 18 năm của người đàn bà trong ngày Sabát. Việc làm này của Chúa Giêsu đã làm cho viên trưởng hội đường bực tức với Ngài. Tuy nhiên, Chúa Giêsu liền dạy cho họ về luật giữ đạo ngày Sa bát, đó là luật bác ái.

Lạy Chúa, xin giúp chúng con hiểu và sống đúng luật Chúa, để không vì luật mà chúng con sống thiếu bác ái với người khác. Xin mặc cho chúng con tấm lòng yêu thương nhân hậu của Chúa, để nhờ đó chúng con cũng biết xót thương những cảnh đời khốn khổ nghèo hèn chung quanh chúng con. Amen.

Giới răn yêu thương


“Hãy yêu mến Chúa là Thiên Chúa ngươi hết lòng, và yêu thương kẻ khác như chính mình ngươi." (Mt 22,37.39)

Một buổi sáng cuối tháng 7 năm 1941 tại trại tập trung Oswiccim của Đức quốc xã, có một người vượt ngục, 10 người khác bị xử thay vào. Các nạn nhân run rẩy bước ra, đứng không vững, khiếp đảm, không dám kêu la, trừ một người kêu ré lên ”Ôi vợ và các con tôi”.

Hàng trăm dãy tù nhân xếp hàng dài im thin thít, hú hồn vì chưa phải tên mình, không một ai dám cựa quậy. Bỗng từ dãy tù nhân bên trái, một người gầy guộc rời hàng bước về phía viên trưởng trại. Mọi người nín thở : chuyện chưa từng có ! Viên trưởng trại đặt tay lên súng:

- Anh muốn gì ?
- Tôi muốn chết thay một người trong bọn họ.

Viên trưởng trại sửng sốt. Y tưởng mình nghe lầm. Nhưng không, người kia thực sự xin được chết thay cho kẻ có vợ và các con đang đợi ở nhà. Sau mấy câu gượng gạo, viên trưởng trại nhượng bộ, chấp nhận lời yêu cầu. Kẻ tình nguyện đó là Maximilien Kolbe, một linh mục công giáo. Cha đã được Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II phong thánh ngày 10.10.1082 tại Rôma. (Trích ”Phúc”)    

Tình nguyện chết thay cho người bạn tù, Cha Maximilien Kolbe đã chứng minh tình yêu đối với Thiên Chúa, như Thánh Gioan Tông đồ đã nói: “Nếu ai nói: Tôi yêu mến Thiên Chúa mà lại ghét anh em mình, người ấy là kẻ nói dối; vì ai không yêu thương người anh em mà họ trông thấy, thì không thể yêu mến Thiên Chúa mà họ không trông thấy. Đây là điều răn mà chúng ta nhận được từ nơi Người: ai yêu mến Thiên Chúa, thì cũng yêu thương anh em mình” (1Ga 4, 20-21). 

Lạy Chúa Giêsu, xin giúp con quyết tâm thực hành đức mến Chúa và yêu người nhằm góp phần xây dựng một thế giới mới, thế giới chan hòa yêu thương, chan hòa tình người.

Thứ Bảy, 25 tháng 10, 2014

Điều răn lớn nhất

Sám hối


"Nếu các ông không chịu sám hối, thì các ông cũng sẽ chết hết y như vậy" (Lc 13,3).
Người Hồi giáo có chuyện sau đây : Ngày kia Đức Ala truyền cho một sứ thần xuống thế gian tìm xem có điều gì tốt đẹp nhất để mang về trời. Sứ thần đáp xuống ngay một chiến trường nơi máu của các vị anh hùng đang chảy lai láng. Sứ thần thu nhặt một ít máu mang về cho Đức Ala. Nhưng xem ra Đức Ala không hài lòng mấy. Ngài bảo : “Máu đổ ra cho tổ quốc và tôn giáo là một điều quý giá nhưng vẫn chưa phải là điều tốt đẹp nhất nơi trần gian.”
Sứ thần đành phải giáng thế một lần nữa. Lần này ngài gặp đám tang của một người giàu có nhưng rất quảng đại. Vô số người nghèo đi theo sau quan tài, vừa đi vừa khóc vừa xông hương để tỏ lòng biết ơn đối với vị đại ân nhân. Sứ thần liền thu nhặt hương thơm nang về trời. Lần này Đức Ala mỉm cười đón lấy hương thơm ngào ngạt. Nhưng xem ra Ngài vẫn chưa hài lòng, Ngài nói : “Dĩ nhiên lòng biết ơn là một trong những điều hiếm có và tốt đẹp nơi trần gian. Nhưng Ta nghĩ rằng còn có một cái gì tốt đẹp hơn.”
Lại một lần nữa sứ thần đành phải vâng lệnh. Sau nhiều ngày tìm kiếm khắp 4 phương, một buổi chiều nọ ngồi nghỉ bên vệ đường, Ngài bỗng thấy một người đang khóc sướt mướt. Trước những câu hỏi đầy ngạc nhiên của sứ thần, người ấy giải thích : “Tôi đã chìu theo cơn cám dỗ mà phạm tội. Giờ đây nước mắt là lương thực hằng ngày của tôi”. Sứ thần giơ tay hứng lấy những giọt nước mắt còn nóng hổi và thẳng cánh bay về trời. Đức Ala chăm chú nhìn những giọt nước mắt rồi mỉm cười nói : “Thế là ngươi đã hoàn thành tốt nhiệm vụ. Quả thật dưới trần gian không có gì tốt đẹp và hữu ích cho bằng lòng sám hối, bởi vì nó có sức canh tân cuộc đời. Một lòng sám hối chân thật có sức biến đổi mùa đông giá rét của lòng người thành mùa xuân ấm áp của tình yêu. (Trích ”Món quà giáng sinh”)  
Thiên Chúa là Đấng nhân từ và đầy lòng kiên nhẫn. Ngài luôn mong đợi và sẵn sàng tha thứ khi người tội lỗi biết sám hối và quay về với Chúa để hưởng sự sống đời đời, như Chúa Giêsu đã nói: "Nếu các ông không chịu sám hối, thì các ông cũng sẽ chết hết y như vậy" (Lc 13,3).   
Lạy Chúa, đã bao lần chúng con sám hối trở về, đã bao lần chúng con đấm ngực ăn năn, thế mà tội chúng con vẫn phạm, tật xấu chúng con vẫn cố giữ.
Xin Chúa giúp chúng con nhận ra con người bất toàn và tội lỗi, để chúng con biết canh tân đời sống, để nhận được ơn tha thứ của Chúa. Amen.