Thứ Hai, 23 tháng 5, 2011

THÁNH THẦN, TÁC NHÂN CHÍNH

Lời Chúa: Thứ hai Tuần V Phục sinh
“Đấng Bảo Trợ là Thánh Thần Chúa Cha sẽ sai đến, Đấng đó sẽ dạy anh em mọi điều.” (Ga 14,26)
Suy niệm: Khi Chúa Giêsu còn ở với các môn đệ, các ông đã nghe bao lời giảng dạy, đã thấy lắm phép lạ Chúa làm, nhưng đến lúc Chúa chịu khổ nạn, hầu hết các ông đã chạy trốn. Thế mà sau khi Chúa Giêsu về trời và Chúa Thánh Thần được ban xuống, các ông lại mạnh dạn loan báo Tin Mừng Phục Sinh, đến nỗi dám chết để làm chứng cho Tin Mừng ấy. “Chúng tôi không thể nào không nói ra những gì tai đã nghe, mắt đã thấy!” (Cv 4,20). Ai đã dạy các ông làm những điều khác thường ấy? Thưa, đó là Chúa Thánh Thần. Đúng như lời Chúa Giêsu tiên báo: “Đấng Bảo Trợ là Thánh Thần Chúa Cha sẽ sai đến, Đấng đó sẽ dạy anh em mọi điều” (Ga 14,26).
Mời Bạn: Bạn cảm nhận ra sao trước những chuyển biến như thế nơi các môn đệ? Bạn tin vào lời Chúa Giêsu hứa: “Thầy sẽ ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế” (Mt 28,20) như thế nào?
Chia sẻ: Chúng ta không thể nào không nhìn nhận việc lạ lùng Chúa đã làm nơi các môn đệ, nơi cộng đoàn Kitô tiên khởi và sự kiên vững của Giáo Hội cho tới ngày nay. Loan báo chân lý cứu rỗi, lẽ phải được khơi dậy trong lương tri con người – nhờ Chúa Thánh Thần – là nguyên nhân tồn tại của Giáo Hội Chúa Kitô. Thánh Thần là tác nhân chính của việc rao giảng Tin Mừng này.
Sống Lời Chúa: “Không có rao giảng Tin Mừng mà không có sự cộng tác của Chúa Thánh Thần” (ĐGH Phaolô VI). Hãy xác tín điều đó cách mạnh mẽ hơn!
Cầu nguyện: Lạy Chúa Phục Sinh, xin tiếp tục ban Chúa Thánh Thần để Người khơi dậy trong lòng mọi người khát vọng tìm về chân lý. Amen.
Nhóm Biên Soạn suy niệm Lời Chúa

Thứ Bảy, 21 tháng 5, 2011

ĐI TRÊN ĐƯỜNG GIÊSU

Lời Chúa: Chúa nhật V Phục sinh
“Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống.” (Ga 14,6)
Suy niệm: Đến thủ đô điện ảnh Hollywood (Hoa Kỳ), thế nào du khách cũng tìm cách đi trên Đại Lộ hay Con Đường Danh Vọng, nhìn ngắm hơn 2000 ngôi sao khắc tên những diễn viên, đạo diễn nổi tiếng của ngành điện ảnh. Với các du khách, danh vọng, sự thành đạt lỗi lạc tựa như các ngôi sao ấy là chuyện xa vời, chỉ có trong những giấc mơ! Đang khi ấy, lữ khách đi trên con đường sự sống của Đức Kitô lại cảm nhận sự sống của Thiên Chúa như đang ở trong tầm tay, có thể vói tới được. Trên con đường này, Đức Kitô không chỉ dạy dỗ, nhưng cùng đồng hành với ta. Đặc biệt hơn nữa, Ngài là chính con đường vì Ngài là sự thật, là mạc khải trọn vẹn về chân dung Thiên Chúa cho ta. Ngài là con đường vì Ngài là sự sống, chia sẻ chính sự sống vĩnh cửu của Thiên Chúa cho ta.
Mời Bạn: Hướng dẫn viên Giêsu chỉ cho bạn con đường đến hạnh phúc muôn đời bằng chính cuộc đời của Ngài: Ngài yêu Chúa Cha và con người, dành mọi năng lực phục vụ Cha và con người, từ khi sinh ra trong máng cỏ cho đến lúc chết trên thập giá. Mời bạn để Ngài dắt bạn đi theo con đường yêu thương này!
Chia sẻ: Nếu thật sự đi theo Chúa Giêsu, bạn có sợ bị lạc hướng không?
Sống Lời Chúa: Khi đi với Đức Giêsu trên con đường Giêsu, mỗi ngày tôi sẽ nhìn ngắm cung cách, lối sống, cách ứng xử của Ngài, để rồi áp dụng lại tinh thần “Giêsu” ấy trong cuộc đời mình.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu, có Chúa đồng hành trên mọi bước đường đời, chúng con tin tưởng mình sẽ chu toàn bổn phận của người môn đệ Chúa trong gia đình, xã hội, cộng đoàn. Xin Chúa chúc lành và nâng đỡ chúng con. Amen.
Nhóm Biên Soạn suy niệm Lời Chúa

CHÚA NHẬT V PHỤC SINH: THẦY LÀ CON ĐƯỜNG






LÀM SAO ĐỂ THẤY CHÚA

Lời Chúa: Thứ bảy Tuần IV Phục sinh
“Ai thấy Thầy là xem thấy Cha.” (Ga 14,9)
Suy niệm: Chúng ta đang sống trong một thời kỳ mà tinh thần khoa học thực nghiệm được ca tụng như sự đảm bảo tối thượng của chân lý. Chỉ những gì có thể kiểm chứng, sờ tận tay, thấy tận mắt mới đáng tin, ngoài ra đều là phi khoa học. Thế nhưng, tinh thần “khoa học” này có thể áp dụng trong mọi lãnh vực được chăng? Khi kết bạn hay yêu thương một người, chúng ta có cần nại đến tính “khoa học” hay “phản khoa học” để giải thích những gì liên quan đến chọn lựa của mình: tại sao tôi yêu người này, làm thế nào tôi cân đo đong đếm tình yêu hay niềm tin này? Hôm nay khi thánh Philípphê xin thấy Cha qua Thầy, Chúa Giêsu trả lời: “Philípphê, Thầy ở với con bấy lâu rồi, thế mà con chưa biết Thầy ư?” Chẳng những không thấy Chúa Cha, ông cũng thật sự không thấy Thầy! Làm sao có thể thấy Chúa, nếu không có đức tin? Đức tin dẫn chúng ta đi vào mối tương quan thâm sâu hơn là những gì được thấy qua vật lý, toán học... Đó là tương quan ngôi vị trongvới Chúa Ba Ngôi: Cha-Con-Thánh Thần được cử hành trong phụng vụ Hội Thánh. Vì thế Hội Thánh là một cộng đoàn đức tin.

Mời Bạn: Hôm nay 2000 năm sau, nếu gặp những người ước ao được sống cùng thời với Chúa, được thấy Chúa tận mắt, bạn trả lời cho họ thế nào?

Chia sẻ: Nhiều người sống cùng thời với Chúa đã không tin vào Ngài, cũng như các tông đồ đã chẳng nhận biết Chúa ngay từ lúc đầu. Bạn giải thích thế nào về sự “kém lòng tin” này?

Sống Lời Chúa: Đọc kinh Tin Kính.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin ban thêm ân sủng, để con biết nuôi dưỡng ơn đức tin con đã nhận từ lòng Mẹ Hội Thánh.

Nhóm Biên Soạn suy niệm Lời Chúa

Thứ Sáu, 20 tháng 5, 2011

ĐƯỜNG GIÊSU

ĐTGM Ngô Quang Kiệt
Băn khoăn về nguồn cội con người, thắc mắc về ý nghĩa cuộc đời, thao thức truy tìm cứu cánh của đời người đã tiếp nối bằng bao thế kỷ mà không có được câu trả lời thoả đáng. Con người bơ vơ giữa ngã ba không biết phải đi về đâu. Khi xuống trần, Chúa Giêsu đã cho ta biết nguồn cội của Người là Đức Chúa Cha, ý nghĩa đời Người là thi hành thánh ý Chúa Cha, và cùng đích đời Người là trở về với Chúa Cha. Muốn về với Đức Chúa Cha, ta phải theo một con đường. Đường ấy có tên là GIÊSU. Đường này chắc chắn an toàn đi đến nơi về đến chốn vì Chúa Giêsu là người mở đường. Người chính là con đường và Người là tâm điểm của đích tới.

Chúa Giêsu là người mở đường.
Đi đâu cũng cần có đường. Không con đường nào tự nhiên có. Phải có người mở đường.
Có người mở ra những con đường vật chất, nhờ có óc phiêu lưu mạo hiểm, có tầm nhìn bao quát, có óc tính toán thực tế.
Có người mở ra những con đường suy tư triết học, sáng tác nghệ thuật, nhờ trí tuệ thông minh xuất chúng, có tư duy sáng tạo, có trực giác bén nhạy, có trí tưởng tượng phong phú.
Nhưng không ai có thể mở con đường lên trời. Đường lên trời hoàn toàn vượt khả năng con người. Phải có Đấng, ấy là Chúa Giêsu, Người đã đến từ Đức Chúa Cha, nay Người trở về cùng Đức Chúa Cha. Người lại hứa dọn chỗ cho ta trong Nhà Cha. Với những thông tin như thế, Người đã cho ta biết Trời chính là Nhà Cha. Quê Trời trở thành Quê Cha. Nước Trời trở thành một cõi đi về thân thương của con người. Con đường đi về ấy, chính Chúa Giêsu đã mở.
Chúa Giêsu là đường.
Không chỉ là người mở đường. Chúa Giêsu chính là con đường. Để về Nhà Cha, ta không chỉ đi theo, đi với mà còn phải đi trong Người. Không chỉ đi trong đường lối, trong tinh thần, nhưng trong chính bản thân Người. Như cành nho gắn liền với thân nho và sống bằng sự sống của thân nho. Như bánh rượu tan hoà vào trong máu thịt trở nên thành phần của bản thân ta. Như bản tính Thiên Chúa kết hợp với bản tính loài người trong bản thân Người. Đi trong Người để ta ở trong Người như Người ở trong Chúa Cha. Đi trong Người để ta mang hình ảnh của Người, để ai thấy ta cũng như thấy Người, như “Ai thấy Thầy là thấy Cha Thầy”.
Chúa Giêsu là đích tới của con đường.
Đi trong Chúa Giêsu là một hành trình dài. Đi suốt cả đời chưa chắc đã tới.
Để đi trong Chúa Giêsu ta phải từ bỏ hết những gì của bản thân mình, kết hiệp trọn vẹn với Người, cũng như Người đã từ bỏ ý riêng để hoàn toàn vâng phục thánh ý Chúa Cha, để trở nên một với Chúa Cha.
Khi đã hoàn toàn từ bỏ hết ý riêng và trở nên một với Người cũng là lúc ta đạt tới đích điểm, là lúc ta gặp được Chúa Cha, là lúc ta ở trong Nhà Cha, là lúc ta đạt tới Quê Hương yêu dấu trên trời.
Lạy Chúa Giêsu là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống, xin cho con biết đi trong con đường của Người.
GỢI Ý CHIA SẺ
1) Bạn hãy thử tìm ra những đặc điểm của con đường Giêsu (Vd: hiền lành, khiêm nhường…)
2) Bạn còn xa hay đã gần con đường Giêsu?
3) Bạn có mong đi trọn vẹn trong con đường Giêsu không? Nếu muốn, bạn cần những điều kiện nào nữa?

ĐƯỜNG NGÀI CON ĐI

Lời Chúa: Thứ sáu Tuần IV Phục sinh, năm A
Ông Tô-ma nói: “Thưa Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu, làm sao biết được đường?” Đức Giêsu đáp: “Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống. Không ai có thể đến với Chúa Cha mà không qua Thầy.” (Ga 14,5-6)
Suy niệm: Một người chủ mất một con chiên, ông ra lệnh cho người đầy tớ đi tìm. Sau những cố gắng nhưng vô ích, người đầy tớ đã trở về thưa với chủ rằng: “Thưa ông, đường đời có lắm ngã ba, làm sao tôi biết lối nào mà đi”. Hành trình đức tin của chúng ta cũng rối rắm như thế, biết chọn đường nào! Cứ mỗi chặng đường lại có những đòi buộc chọn lựa. Có ngã rẽ về danh lợi, có ngã rẽ về đam mê trần thế, có ngã rẽ về Thiên Chúa. Lại thêm một chặng đường có nhiều ngã rẽ nữa, trong số đó chỉ có một lối về Thiên Chúa. Lúng túng giữa muôn nẻo, phải chăng đó là lúc chúng ta thắc mắc như Tô-ma: con không biết Thầy đi đâu, làm sao biết được đường? Ki-tô hữu được giải đáp: không phải cột lửa dẫn đường như thời ở sa mạc mà là Đức Giê-su Ki-tô, một con người và là Con Thiên Chúa dẫn đường về cõi sống, cõi thật, cõi sáng. Cứ tiếp tục sát bước theo Chúa.
Mời Bạn: Số phận chuyến bay sẽ thế nào nếu người phi công lạc hướng? Gia đình bạn thế nào nếu bạn chọn sai hướng về cõi sống? Các thánh đã tìm thấy con đường về với Chúa Cha trong những giây phút suy niệm Lời Chúa và sống với Thánh Thể đó bạn.
Chia sẻ: Bỏ bê suy niệm Lời Chúa có liên quan gì đến việc lún sâu trong tội lỗi?
Sống Lời Chúa: Suy niệm Lời Chúa hằng ngày để định hướng cuộc sống.
Cầu nguyện: Lạy Chúa là ngọn đèn soi cho con bước, là ánh sáng dẫn lối con đi.
Nhóm Biên Soạn suy niệm Lời Chúa

Thứ Năm, 19 tháng 5, 2011

BÀI HỌC PHỤC VỤ CỦA CHÚA

Lời Chúa: Thứ năm Tuần IV Phục sinh, năm A
“Tôi tớ không lớn hơn chủ nhà, kẻ được sai đi không lớn hơn người sai đi. Anh em đã biết những điều đó, nếu anh em thực hành, thì thật phúc cho anh em!” (Ga 13,16-17)
Suy niệm: Chúa Giêsu đã không ngừng nhắc đi nhắc lại cho các môn đệ Ngài bài học về tinh thần phục vụ, đến nỗi trong bữa Tiệc Ly, vào những giờ phút cuối cùng trước khi giã từ ra đi để thực hiện bài học đó, Ngài vẫn còn phải nhắc nhở họ! Trong bầu khí hoan lạc của Mùa Phục sinh, Chúa còn muốn dạy cho cho bạn và cho tôi điều gì nữa về bài học tinh thần phục vụ này? Theo nguyên ngữ: “người phục vụ” là người “đầy tớ.” Các “chức vụ” trong Giáo Hội đều là những công việc phục vụ cả. Công Đồng Vaticanô II đã nhấn mạnh rất nhiều về ý niệm này, một bài học đến trực tiếp từ Tin Mừng …
Mời Bạn: chân thành kiểm điểm lại xem mình đã sống tinh thần phục vụ này như thế nào: Ai là người tôi ưu tiên phục vụ: có phải là những người nhỏ bé nghèo hèn nhất không? Động lực nào đã thúc đẩy tôi sống phục vụ? Tôi đã phản ứng ra sao khi phải đảm nhận những công việc nhỏ bé kín đáo hay khi những cống hiến của mình không được người khác nhận biết?
Chia sẻ: Đâu là những rào cản bạn đã gặp phải trong đời phục vụ của mình?
Sống Lời Chúa: Mỗi ngày nhắc nhở mình sống tinh thần phục vụ: đối tượng ưu tiên là những người nhỏ bé nghèo hèn nhất, điều tâm niệm là phục vụ vì yêu thương và không mong đền đáp ngoại trừ việc chu toàn thánh ý Chúa.
Cầu nguyện: Chúa ơi, con muốn xin Chúa giúp con ý thức thực tình sống khiêm tốn phục vụ thì hơn là làm ngàn vạn bài lý thuyết tranh luận về việc phục vụ!
Nhóm Biên Soạn suy niệm Lời Chúa