Thứ Sáu, 6 tháng 6, 2014

Con có mến Thầy không ?



Đức Giê-su hỏi ông Si-môn Phê-rô: "Này anh Si-môn, con ông Gio-an, anh có mến Thầy hơn các anh em này không?...” (Ga 21,15)
Một cậu trai Ấn Độ muốn làm người hùng, nên cậu phải học săn thú, đánh cá và bán cung.
Rồi ngày quan trọng đã đến cậu bé phải làm cái cung tên cho mình. Đó là  công việc đòi kỹ năng và lòng kiên nhẫn, và chỉ một người duy nhất thực hiện từ đầu chí cuối. Khó nhất là việc chọn được cây gỗ tốt. Tới ngày đã định đi chọn gỗ, cha cậu dặn hai lời:
-      Thứ nhất, một khi qua cây nào rồi, thì đừng bao giờ nghĩ tới nó nữa.
-      Thứ hai, khi đã quyết chí chọn rồi, thì đừng đổi ý.
Sáng sớm, cậu ta lên đường. Cậu sục sạo và quan sát kỹ hết cây này sang cây khác. Đã gần đến bên kia bìa rừng, không còn bao nhiêu cây nữa, vì vậy buộc cậu phải chọn.
Nhưng khi vác một cây non về nhà, cha cậu bảo cây ấy chưa hẳn là tốt nhất. Cha cậu hỏi cậu đã gặp những gì và học được những gì ngày hôm đó. Nghĩ ngợi một hồi, cậu nói: “Bố ạ, con học được rằng một khi đã chọn rồi, thì khó lòng mà thay đổi.”
Kinh nghiệm trong cuộc sống, khi quyết định làm một việc gì chúng ta cần suy nghĩ, tính toán thật kỹ, đừng để quyết định rồi mà thay đổi thì thật bất lợi, vì có những chọn lựa chúng ta phải chấp nhận suốt đời, và có những chọn lựa mang lại cho ta hạnh phúc. Cũng vậy, đối với người Kitô hữu đã chọn Chúa là gia nghiệp, là hạnh phúc và là con đường để bước theo. Thế nhưng chọn lựa ấy không phải lúc nào cũng dễ thực hiện. Chúa Giêsu ba lần chất vấn Phêrô: “con có yêu mến Thầy hơn những người này không?”. Đó cũng là câu hỏi cho mỗi người chúng ta trong hành trình theo Chúa. Điều kiện để làm môn đệ và chu toàn sứ mạng là tình yêu, vì nó có sức mạnh nối kết và biến đổi con người.
Xin thắp lên trong con ngọn lửa của lòng yêu mến Chúa, để con sẵn sàng chia sẻ tình yêu ấy cho những người con gặp gỡ.

Thứ Năm, 5 tháng 6, 2014

Nên một trong Đức Kitô



“Lạy Cha, con không chỉ cầu nguyện cho những người này, nhưng còn cho những ai nhờ lời họ mà tin vào con, để tất cả nên một.” (Ga 17,20-21)

Rõ ràng, Chúa không chỉ đề cập đến Nhóm Mười Hai, mà Ngài còn nhìn xuyên thấu đến mọi Ki-tô hữu ở mọi thời mọi nơi, và cả chúng ta hôm nay. Và Ngài thiết tha cầu xin Cha cho chúng ta “nên một”. Thế nhưng, các Ki-tô hữu đã thành ‘bốn’ từ lâu rồi (Công Giáo, Chính Thống, Tin Lành, Anh Giáo)! Chưa kể mỗi trong “bốn” ấy còn chẻ tách ra, rõ rệt hay ngầm ẩn, thành bao nhiêu là tầng nhánh… Rồi nhìn vào các cộng đoàn của chúng ta: các giáo phận, giáo xứ, dòng tu, đoàn thể tông đo, và ngay cả cộng đoàn Ki-tô hữu căn bản nhất và xem ra có nhiều yếu tố thuận lợi nhất cho sự “nên một” – đó là các gia đình, chúng ta thấy nên một chẳng dễ chút nào! Thế mà “nên một” lại là điều Chúa Giê-su tha thiết nhất! Đây là một thách đố sừng sững cho chúng ta, bao lâu ta còn nhận rằng mình tin theo Chúa Giê-su Ki-tô.

Hát bài “Lạy Cha, xin hãy cho mọi người hợp nhất nên một…”

Thứ Tư, 4 tháng 6, 2014

Lời cầu nguyện hiến tế



“Vì họ, con xin thánh hiến chính mình con, để nhờ sự thật, họ cũng được thánh hiến.” (Ga 17,19)

Chúa Giê-su nhiều lần dạy các môn đệ cầu nguyện và Ngài quả quyết lời họ cầu xin chắc chắn sẽ được Chúa đáp nhận. Chúng ta vẫn nghĩ Chúa dạy chúng ta cầu xin như thế để đáp ứng nhu cầu cơm ăn áo mặc thường ngày. Nhưng ít khi chúng ta biết rằng lời cầu nguyện tha thiết nhất của Chúa là lời nguyện hiến tế, là lời cầu nguyện cho công trình cứu độ nhân loại được hoàn thành. Ngoài việc khẩn nài Thiên Chúa thực hiện ơn cứu độ cho nhân loại, Người còn muốn hiến dâng chính mình để thực hiện điều mình khẩn xin đó. Chúa Giê-su hiến dâng chính mình để cầu xin Chúa Cha cứu độ con người. Quả vậy, cả cuộc sống của Chúa Giê-su là lời cầu nguyện hiến tế dâng lên Chúa Cha. Lời cầu nguyện đạt đến đỉnh cao và chiều sâu của nó ở nơi tiếng kêu: “Cha ơi, sao cha bỏ rơi con” ở trên thập giá. Một tình yêu khẩn nài, đã được Chúa Cha đáp lời bằng sự phục sinh vinh hiển và ơn cứu độ cho nhân loại. 

Lạy Chúa Giê-su, Chúa đã hiến dâng chính mình để khẩn nài ơn tha thứ cho chúng con, xin thánh hiến con, để càng ngày chúng con càng thuộc về Chúa hơn. Amen.

Thứ Ba, 3 tháng 6, 2014

Giờ cao điểm



“Lạy Cha, giờ đã đến! Xin Cha tôn vinh Con Cha để Con Cha tôn vinh Cha.” (Ga 17,1)

Đứng trước một sự kiện lớn sắp xảy đến, người ta thường dùng đồng hồ đếm ngược thời gian để thông báo còn bao lâu nữa sự kiện sẽ diễn ra. Đứng trước “giờ” Chúa Cha “ấn định” để làm vinh danh Cha, Đức Giê-su không ngồi đếm ngược thời gian mà chìm sâu trong cầu nguyện để nhận ra giờ của Chúa Cha. Đó là giờ “mọi sự đã hoàn tất”, là giờ mà Đức Giê-su hoàn toàn vâng phục để Ý Chúa Cha được thực hiện. Đó là “giờ cao điểm” Chúa Con chứng minh Ngài là Con yêu dấu của Chúa Cha, không bao giờ làm điều gì gây cản trở hay sai lệch ý Chúa Cha. Đó cũng là “giờ” mọi người biết Chúa Cha yêu thương họ đến mức nào qua cái chết của người Con Chí Ái của Ngài.

Lạy Chúa Giê-su, xin cho con vững tin và trung thành với Chúa trong mọi hoàn cảnh, hầu trong những lúc con khát khao mà Chúa như chậm trễ, con vẫn thực thi những Lời Chúa dạy với niềm tin tưởng phó thác.

Thứ Hai, 2 tháng 6, 2014

Con đường về trời



Đức Giê-su nói: “Trong thế gian, anh em sẽ phải gian nan khốn khó. Nhưng can đảm lên! Thầy đã thắng thế gian!” (Ga 16,33)

Trong Kinh Tin Kính, chúng ta tuyên xưng Đức Giê-su là Con Thiên Chúa, “ loài người chúng ta, và để cứu độ chúng ta, Người đã từ trời xuống thế”. Ngài xuống thế với mục đích rõ ràng là để cứu độ chúng ta. Ngài không cứu chúng ta bằng sự can thiệp kỳ diệu như trong những câu chuyện thần tiên. Ngài cũng không cứu chúng ta theo kiểu Thánh Gióng với roi sắt ngựa thần để nhấc bổng chúng ta bay về trời sau khi hoàn tất sứ mạng. Trái lại Ngài đã đi qua con đường thập giá để cứu độ chúng ta, chúng ta cũng phải đi qua con đường thập giá ấy để về trời với Ngài. Vì thế, gian nan khốn khó là điều tất yếu phải có đối với Ki-tô hữu khi còn ở thế gian; đồng thời, gian nan khốn khó cũng là những nấc thang để đưa Ki-tô hữu về trời. Đức Ki-tô đang đợi chúng ta ở nấc thang cuối cùng. Ngài luôn động viên chúng ta rằng: “Can đảm lên! Thầy đã thắng thế gian!
 
Lạy Chúa Giê-su, Chúa bảo rằng: “Ngày nào có cái khổ của ngày đó”. Xin cho con đừng phàn nàn khi đối diện đau khổ, nhưng biết nhìn lên Chúa để được tiếp thêm sức mạnh, hầu có thể ‘chiến đấu’ đến cùng.