Thứ Hai, 15 tháng 7, 2013

Dành chỗ nhất cho Thiên Chúa




“Ai tiếp đón một ngôn sứ vì người ấy là ngôn sứ, thì sẽ được phần thưởng dành cho bậc ngôn sứ .” (Mt 10,41)

Yêu thương ai thì ta sẽ mong tiếp đón người ấy. Đón tiếp một con người không phải chỉ là mời họ bước vào nhà, mời chén nước trà, đãi họ một bữa ăn. Đón tiếp là mở lòng mình ra, để cho họ có một chỗ trân trọng trong lòng mình. Chúa nói ta đón tiếp ai thì ta sẽ cùng được chung hưởng phần số phận với người ấy: “Ai đón tiếp một ngôn sứ vì người ấy là ngôn sứ, thì sẽ được phần thưởng dành cho bậc ngôn sứ; ai đón tiếp người công chính vì người ấy là công chính, thì sẽ được lãnh phần thưởng dành cho bậc công chính.” Theo cách hiểu này, Chúa mời gọi chúng ta ưu tiên đón tiếp Thiên Chúa trước hết vào lòng chúng ta. Chúng ta ôm ấp những người thân yêu, như cha mẹ, con cái, vợ chồng, và cả chính mạng sống của mình trong lòng chúng ta. Nhưng vị trí đầu tiên và trước hết ở trong trái tim ta phải dành cho Thiên Chúa: “Ai đón tiếp anh em là đón tiếp Thầy, ai đón tiếp Thầy là đón tiếp Đấng đã sai Thầy.”

Lạy Chúa Giêsu xin ở lại với con luôn mãi.

Chủ Nhật, 14 tháng 7, 2013

Tình yêu dám làm, không chỉ dám nói



“Đức Giêsu bảo ông ta: “Ông hãy đi, và cũng hãy làm như vậy.” (Lc 10,37b)

Trong cuộc sống thường ngày, ta không mong có người gặp tai nạn để giúp đỡ, nhưng những lời hỏi thăm thân tình, những quan tâm tế nhị đúng lúc sẽ là những bông hoa của tình yêu nhân hậu như Thầy Giêsu dạy.

Lạy Thầy Giêsu, giữa bộn bề của cuộc sống, con mải lo cho những bận tâm của mình nên dễ quên mất người anh em bên cạnh con đang cần được quan tâm chia sẻ. Xin cho con biết “nhín” một ít thời gian, một ít của cải, hay là chỉ là những quan tâm nho nhỏ để con học từ Thầy bài học: Hãy dám làm chứ đừng chỉ dám nói.

Thứ Bảy, 13 tháng 7, 2013

Đừng sợ !



“Anh em đừng sợ những kẻ giết thân xác mà không giết được linh hồn. Đúng hơn, anh em hãy sợ Đấng có thể tiêu diệt cả hồn lẫn xác trong hỏa ngục.” (Mt 10,28)
 Con người thường sợ hãi trước dư luận, sợ mất danh dự, sợ mất quyền lợi, sợ mất mạng sống. Vấn đề đặt ra vẫn là chúng ta sợ hay tin, vì ở đâu có sợ, ở đấy chưa có tin. Ở đâu còn nghi ngờ về tương lai, ở đấy còn ngờ vực Thiên Chúa không quan tâm đến chúng ta. Không sợ có nghĩa là vững tin giữa cơn phong ba cuộc đời. Dù bản chất ta yếu đuối nhát sợ, ta vẫn có chỗ trong công việc truyền giáo. Loan báo Tin Mừng đòi ta can đảm và biết kín múc sức mạnh từ nơi Thiên Chúa.

Lạy Chúa, xin cho chúng con luôn tin tưởng vào sự quan phòng của Chúa và hiên ngang sống đức tin trong đời thường của chúng con.

Thứ Năm, 11 tháng 7, 2013

Nhiệm vụ bất khả thi ?


Đức Giê-su nói: “Khi người ta nộp anh em, thì anh em đừng lo phải nói làm sao hay phải nói gì, vì trong giờ đó, Thiên Chúa sẽ cho anh em biết phải nói gì; thật vậy, không phải chính anh em nói  mà là Thần Khí của Cha anh em nói trong anh em.” (Mt 10,19-20)


Thắt chặt mối quan hệ với Chúa bằng cách trung thành với việc cầu nguyện cá nhân với Chúa: mỗi ngày bạn nhớ dành 5 phút trò chuyện với Ngài.

Bạn hãy dâng lên Chúa lời cầu nguyện tự phát của chính bạn để nói lên tâm tình yêu mến sâu xa nhất bạn muốn dành cho Chúa.

Thứ Tư, 10 tháng 7, 2013

Nước Trời đã đến gần



“Dọc đường hãy rao giảng rằng: Nước Trời đã đến gần.” (Mt 10,7)

Lời rao giảng “Nước Trời đã đến gần” đã vang lên trong hoang địa Giuđê khi Gioan Tẩy Giả được sai đến rao giảng cho dân Ítraen (Mt 3,2). Rồi khi Đức Giêsu khởi đầu sứ vụ, Người cũng rao giảng với nội dung tương tự: “Thời kỳ đã mãn, và Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần” (Mc 1,15). Thế rồi khi sai các tông đồ đi rao giảng, Đức Giêsu cũng căn dặn: “Dọc đường hãy rao giảng rằng: Nước Trời đã đến gần.” Điều này cho thấy có một sự thống nhất về nội dung của lời rao giảng là: “Nước Trời đã đến gần.” Nước Trời ấy đã đến và tiếp tục đến với từng người. Nước Trời là một tình trạng đáng ước mong bởi tính ưu việt của nó là “công chính, bình an và hoan lạc trong Chúa Thánh Thần” (Rm 14,17).

Bạn có thực hành ngay điều bạn nghe được nơi Lời Chúa không?


Thứ Ba, 9 tháng 7, 2013

Chạnh lòng thương



Đức Giêsu thấy đám đông thì chạnh lòng thương… Người nói với các môn đệ rằng: “Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt lại ít. Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về.” (Mt 9,36-38)

Thấy đám đông lầm than vất vưởng, như bầy chiên không người chăn dắt, Chúa Giêsu đã chạnh lòng thương. Ngài miệt mài hết rao giảng Tin Mừng Nước Thiên Chúa lại chữa hết mọi bệnh hoạn tật nguyền của dân chúng đến độ quên cả ăn, không có cả giờ nghỉ. Nhưng lòng mong mỏi của dân chúng quá thiết tha, nhu cầu quá lớn: “Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt lại ít”. Chúa Giêsu đã muốn các môn đệ cũng chia sẻ, cộng tác với Ngài: trước hết, Ngài kêu gọi sự đồng cảm của các môn đệ biết xót thương đám đông đang bơ vơ, để rồi cầu xin Chúa Cha sai thêm thợ; đồng thời, Ngài thúc đẩy các “tay thợ” sẵn sàng tự nguyện dấn thân để được “chủ ruộng” sai đi. Lòng thương xót không bao giờ muốn hoạt động riêng lẻ đơn độc, nhưng cần sự nối kết để tạo nên sự hiệp thông.

Lạy Cha là Đấng giàu lòng thương xót, xin cho con có được tấm lòng nhân hậu, để nhận ra, thông cảm, chia sẻ và nâng đỡ những cảnh đời bất hạnh đang ở đâu đó gần con.