Lời Chúa thứ hai tuần 28 thường niên
“…vì xưa dân ấy đã sám hối khi nghe ông Giô-na rao giảng; mà đây thì còn hơn ông Giô-na nữa.” (Lc 11,32)
Suy niệm: Có nhiều người, nghe đồn thổi nơi đâu có chuyện kỳ lạ, thì lập tức đổ xô tìm đến, nhất nữa là khi tính hiếu kỳ được tiếp sức bởi đầu óc vụ lợi: chẳng hạn chỗ này có cái giếng nước thần uống vào chữa được bá bệnh, chỗ kia có ngôi đền rất thiêng khấn gì được nấy. Dân Do-thái xưa cũng không khác gì với con người ngày nay, họ yêu cầu Chúa cho họ xem dấu lạ. Nhưng Chúa Giêsu không “chiều” theo những đòi hỏi của tính hiếu kỳ, Ngài cũng không “cưỡng ép” người ta phải tin một cách vụ lợi. Ngài không củng cố chỗ đứng của mình bằng những phép lạ mang tính phô trương hoành tráng. Dấu lạ của Ngài, nói cách ví von bóng bảy, là dấu lạ mang tên Gio-na, là câu chuyện về một vị ngôn sứ trở về cõi nhân sinh sau ba ngày nằm trong bụng cá; dấu lạ đó là chính Chúa Giêsu, Đấng chịu chết, và ngày thứ ba sống lại để ban ơn cứu độ cho nhân loại.