Thứ Ba, 6 tháng 9, 2011

Chúa Giêsu cầu nguyện


Lời Chúa:Thứ ba tuần 23 thường niên
Đức Giê-su đi ra núi cầu nguyện, và Người đã thức suốt đêm cầu nguyện cùng Thiên Chúa. (Lc 6,12)

Suy niệm: Lời Chúa hôm nay cho thấy đối với Chúa Giêsu việc cầu nguyện thật quan trọng vì nó gắn liền với căn tính là Con Thiên Chúa của Ngài. Chúa Giêsu “đi ra núi cầu nguyện,” ở đó Ngài gặp gỡ Thiên Chúa là Cha của Ngài trong sự thân mật riêng tư. Ngài “thức suốt đêm cầu nguyện”: khi Chúa Giêsu tâm sự với Cha của mình, thời gian như trở thành hư vô, Ngài như bước vào cõi vĩnh cửu để kết hiệp với Cha. Đêm hôm ấy Chúa Giêsu cầu nguyện suốt đêm bởi vì Ngài sắp làm một việc vô cùng hệ trọng: ngày hôm sau Ngài sẽ chọn gọi Nhóm Mười Hai để giao phó cho họ sứ mạng qui tụ và coi sóc Hội Thánh cho đến ngày Ngài quang lâm; Ngài cầu nguyện để lĩnh ý Chúa Cha, để rồi Ngài sẽ thực hiện những gì Chúa Cha muốn, theo cách Chúa Cha định. Chả trách gì các môn đệ bị cuốn hút theo Ngài: “Xin Thầy dạy chúng con cầu nguyện” (Lc 11,1).

Thứ Hai, 5 tháng 9, 2011

Vì Một Nền Văn Hóa Sự Sống


Lời Chúa: Thứ hai tuần 23 thường niên
Đức Giê-su nói với họ: “Tôi xin hỏi các ông: ngày sa-bát, được phép làm điều lành hay điều dữ, cứu mạng người hay huỷ diệt?” (Lc 6,9) 

Suy niệm: Theo cuộc tổng điều tra dân số năm 2009 nước ta đang bước vào thời kỳ tỷ lệ dân số vàng, nghĩa là cứ 2 người lao động mới phải nuôi 1 người. Tuy nhiên bên cạnh đó còn có những con số biết nói khác đó là liên tiếp trong nhiều năm gần đây, Việt Nam luôn luôn nằm trong “top ten” những nước có tỷ lệ phá thai cao nhất thế giới. Theo thống kê của Uỷ ban Kế hoạch hoá gia đình, mỗi năm có khoảng 1,2-1,6 triệu ca phá thai, nghĩa là cứ một phút có 3 thai nhi bị sát hại. Hoá ra muốn xây dựng một cuộc sống phồn vinh thì người ta đã áp dụng biện pháp “giết chết thay vì cứu sống.” Chúa Giêsu thúc bách chúng ta trả lời vấn nạn đầy thách đố này: “Ngày sa-bát, được phép làm điều lành hay điều dữ, cứu mạng người hay huỷ diệt?” Không thể trả lời thoả đáng nếu chỉ dừng lại ở giải pháp xã hội chính trị, trái lại, phải dựa vào thế giá của Thiên Chúa: Nếu ngày sa-bát, ngày của Chúa, phải làm điều lành thay vì điều dữ, phải cứu sống thay vì giết chết, thì điều đó nói lên rằng đó là một mệnh lệnh tuyệt đối, phải tuân thủ cách vô điều kiện, vì nó đụng chạm đến chính Thiên Chúa.

Thứ Bảy, 3 tháng 9, 2011

Lời Chúa chúa nhật XXIII:"Có Thầy ở giữa họ"



Chúa nhật 23 thường niên (A): Sửa lỗi anh em

Con người ai cũng có lầm lỗi. Vậy mà thái độ ứng xử trước lầm lỗi của người khác lại không giản đơn. Đối với lỗi lầm của người khác, ta thường có hai thái độ, hoặc quá khắc nghiệt loại trừ, hoặc quá thờ ơ lãnh đạm. Cả hai thái độ đó đều thiếu xây dựng. Quá khắc nghiệt loại trừ sẽ khiến ta can thiệp thô bạo vào đời tư, sẽ gây ra bất mãn, đổ vỡ. Quá thờ ơ lãnh đạm sẽ buông thả mặc cho sự xấu tràn lan, sẽ làm cho xã hội suy thoái.
Giáo Hội là một cộng đoàn những con người. Lầm lỗi là không thể tránh khỏi. Vì thế muốn cộng đoàn phát triển, việc sửa lỗi là cần thiết, nhất là đối với những lầm lỗi công khai ảnh hưởng đến đời sống cộng đoàn.

Tại sao không

Lời Chúa: Thứ bảy tuần 22 thường niên
 “Tại sao các ông làm điều không được phép làm ngày Sa-bát?” (Lc 6,2)
Suy niệm: Nguyên nhân ban đầu của ngày Sa-bát hoàn toàn mang tính nhân đạo, nó cho phép con người nghỉ ngơi để dưỡng sức (Xh 23,12). Vì thế ngày Sa-bát được tạo ra vì con người; nhưng dần dà những nhà thông luật Ít-ra-en đã ‘tán’ luật nghỉ ngày Sa-bát thành nhiều điều cấm và thay vì nghỉ ngơi, cho ngày Sa-bát trở nên gánh nặng, khiến con người trở thành nô lệ cho ngày hưu lễ. Chúa Giê-su đòi chúng ta phải thay đổi não trạng này: trong khi những người Pha-ri-sêu quan tâm tới những điều không được phép làm, thì Chúa Giê-su chú ý đến việc cần làm trong ngày Sa-bát. Chúa Giê-su đến để kiện toàn lề luật: Ngài không bảo chúng ta dừng lại ở chỗ “đừng làm” điều này điều kia; trái lại Ngài kêu gọi “hãy làm” để chúng ta đi xa hơn, cao hơn và đạt đến sự trọn hảo của tình yêu: “Anh em muốn người ta làm gì cho mình, thì cũng hãy làm cho người ta như vậy” (Lc 6,31).

Thứ Sáu, 2 tháng 9, 2011

Ăn Chay Vì Chàng Rể


Lời Chúa: Thứ sáu tuần 22 thường niên
“Chẳng lẽ các ông lại có thể bắt khách dự tiệc cưới ăn chay, khi chàng rể còn ở với họ?” (Lc 5,34)

Suy niệm: Những năm gần đây, các quán cơm chay mọc lên ngày càng nhiều; nhưng không phải tất cả các thực khách của chúng đều là những người sùng Phật mộ đạo, mà bên cạnh đó là những người theo đuổi một chế độ ăn kiêng vì nỗi lo mắc những chứng bệnh do ăn uống quá độ. Người ta ăn chay để tránh đi những thứ bệnh hoạn, và đó cũng là một trong những cách thay đổi đời sống. Chúa Giêsu kêu gọi ăn chay vì lý do tôn giáo: Ăn chay là để diễn tả mối tương quan của con người với Thiên Chúa, để nói lên nỗi day dứt khi phải thiếu vắng Chúa, và niềm khao khát muốn được kết hợp sâu xa với Ngài: “Sẽ có ngày chàng rể bị đem đi; ngày đó, họ mới ăn chay” (Lc 5,35).

Thứ Năm, 1 tháng 9, 2011

Vâng lời Thầy Con thả lưới


Lời Chúa: Thứ năm tuần 22 thường niên
“Thưa Thầy, chúng tôi đã vất vả suốt đêm mà không bắt được gì cả. Nhưng vâng lời Thầy, tôi sẽ thả lưới.” (Lc5,5)

Suy niệm: Qua sự kiện mẻ cá lạ lùng, Đức Giêsu dẫn chúng ta đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Người ngư phủ lão luyện là Phêrô lại vâng lời một bác thợ mộc để thả lưới dù suốt đêm hôm trước vất vả chẳng bắt được gì. Lạ hơn nữa là việc Phêrô vâng lời Thầy thả lưới đã đem lại kết quả nằm mơ cũng không thấy: cá nhiều đến nỗi lưới hầu như rách, hai chiếc thuyền đầy khẳm muốn chìm. Không chỉ dừng lại ở sự kiện lạ lùng đó, Ngài muốn đưa Phêrô và các môn đệ đi xa hơn nữa, đó là Ngài muốn các ông đi “thả lưới bắt các linh hồn”. Lời đầy quyền năng của Đức Kitô không chỉ làm các môn sinh “tâm phục khẩu phục” mà vâng lời Thầy một cách hoàn toàn tin tưởng phó thác, mà còn đi xa hơn, vượt lên trên những giới hạn của trần thế này để đáp lại những đòi hỏi của Nước Trời.