Thứ Năm, 5 tháng 11, 2015

Chung vui với tôi



"Xin chung vui với tôi, vì tôi đã tìm được con chiên của tôi, con chiên bị mất đó." (Lc 15,6)

Một trong những hiện tượng tiêu cực rất phổ biến, đó là dù ở đâu và thời nào, tâm lý con người cũng giống nhau: ai cũng tự đặt mình vào tư thế quan tòa để xét xử, kết án người khác. Nhưng đối với Chúa Giêsu, Ngài luôn cảm thông và tha thứ mọi yếu hèn của con người. Ngài đồng bàn với người tội lỗi, thể hiện tình bạn với họ. Nhưng chỉ có một thái độ mà Ngài không thể dung tha, đó là thái độ của những người tự cho mình thánh thiện để tẩy chay và kết án người khác. Chúa Giêsu không chấp nhận thái độ như thế, vì đó là tước quyền Thiên Chúa: chỉ một mình Ngài mới có quyền xét xử. (Trích: Mỗi ngày một tin vui)

Chúa Giêsu đã dùng dụ ngôn “Con chiên lạc” để trả lời cho những người Pharisêu và Luật sĩ về thắc mắc của họ: "Ông này đón tiếp những kẻ tội lỗi, cùng ngồi ăn uống với chúng". Qua dụ ngôn này, Chúa hé mở cho chúng ta thấy Chúa là Đấng giàu lòng thương xót. Chúa dựng nên con người giống hình ảnh Chúa.  Ngài yêu thương con người đến độ sai Con Một của Ngài xuống trần gian để cứu độ con người. Ngài không muốn một người nào bị hư mất. Dù con người có tội lỗi đến đâu thì Ngài vẫn luôn chờ đợi con người quay trở về với Ngài. 

Lạy Chúa, Chúa là Đấng trọn tốt trọn lành vô cùng. Chúa hằng tha thứ lỗi lầm cho chúng con. Xin dạy chúng con cũng biết tha thứ cho nhau, biết sống bao dung với nhau. Xin cho gia đình chúng con cũng biết đón nhận nhau trong thứ tha để gia đình chúng con luôn thuận hoà và tràn đầy niềm vui của yêu thương và an bình. 

Lời Chúa: Lc 15,1-10 

Khi ấy, những người thâu thuế và những người tội lỗi đến gần Chúa Giêsu để nghe Người giảng. Thấy vậy, những người Biệt phái và Luật sĩ lẩm bẩm rằng: "Ông này đón tiếp những kẻ tội lỗi, cùng ngồi ăn uống với chúng". Bấy giờ Người phán bảo họ dụ ngôn này: "Ai trong các ông có một trăm con chiên, và nếu mất một con, lại không để chín mươi chín con khác trong hoang địa mà đi tìm con chiên lạc, cho đến khi tìm được sao? Và khi đã tìm thấy, người đó vui mừng vác chiên trên vai, trở về nhà, kêu bạn hữu và những người lân cận mà nói rằng: "Anh em hãy chia vui với tôi, vì tôi đã tìm thấy con chiên lạc!" Cũng vậy tôi bảo các ông: Trên trời sẽ vui mừng vì một người tội lỗi hối cải hơn là vì chín mươi chín người công chính không cần hối cải. "Hay là người đàn bà nào có mười đồng bạc, nếu mất một đồng, mà lại không đốt đèn, quét nhà và tìm kỹ lưỡng cho đến khi tìm thấy sao? Và khi đã tìm thấy, bà mời các chị em bạn và những người láng giềng đến mà rằng: "Chị em hãy vui mừng với tôi, vì tôi đã tìm được đồng bạc tôi đã mất". Cũng vậy, tôi bảo các ông: Các thiên thần của Thiên Chúa sẽ vui mừng vì một người tội lỗi hối cải".

Thứ Tư, 4 tháng 11, 2015

Từ bỏ

"Ai trong anh em không từ bỏ hết những gì mình có, thì không thể làm môn đệ tôi được." (Lc 14,33) 

GHÊN SÊ-Ơ (Gale Sayers), một cầu thủ chơi ở hàng hậu vệ của đội banh Chi-Kê-Gô Be-Ơ (Chicago Bears) vào thập niên 1960, được đánh giá là một trong những hậu vệ chạy nhanh nhất trong làng bóng đá chuyên nghiệp Hoa kỳ. Chung quanh cổ của cậu lúc nào cũng đeo lủng lẳng một chiếc mề đay bằng vàng, trên có khắc ba chữ “I am Third” nghĩa là “Tôi là thứ Ba”. Khi được hỏi lý do, anh đã cho biết như sau: “Chúa là thứ Nhất, tha nhân là thứ Hai, và tôi là thứ Ba”. Trong quyển tự thuật cuộc đời của mình, Ghên viết: “Tôi cố gắng sống câu nói ghi trên tấm mề đay của tôi. Không hẳn lúc nào tôi cũng sống được như vậy. Nhưng dù sao việc đeo câu ấy cũng giúp tôi khỏi đi trệch đường quá xa” (Theo Mark Link SJ).

Cuộc sống con người cần có điểm tựa để đi đúng hướng. Đối với người Kitô hữu, Lời Chúa chính là kim chỉ nam, là ngọn đèn soi dẫn con người đến hạnh phúc thiên đàng với Thiên Chúa. Chúng ta cần lắng nghe, học hỏi Lời Chúa. Có học hỏi Lời Chúa thì mới biết Chúa Kitô, như Thánh Giêrônimô: “Ai không biết Kinh Thánh là không biết Chúa Kitô”.  Hơn nữa, để trở nên môn đệ Chúa Kitô thì chúng ta cần phải thực hành Lời Chúa. Đó là phải có tinh thần từ bỏ và vác thập giá mình mà theo Chúa.

Lạy Chúa Giêsu, Chúa dạy con muốn theo Chúa thì phải sẵn sàng từ bỏ ý riêng và vác thập giá là bổn phận hàng ngày mà theo Chúa. Nhưng Chúa ơi, đây quả là một điều cam go và không dễ thực hiện chút nào! Bởi vì con cảm thấy dường như lúc nào cũng có những thập giá đè nặng trên vai con: bệnh tật, đau khổ, công việc, sự vất vả hy sinh, thất bại trong cuộc sống... Mà thập giá ấy lại sẽ kéo dài trong suốt cuộc đời con. 
Xin Chúa ban ơn và nâng đỡ con, giúp con đủ sức vác thập giá đời mình đi theo Chúa đến trọn cuộc đời.

Lời Chúa: Lc 14,25-33 

25 Khi ấy, có nhiều đám đông cùng đi với Chúa Giêsu, Người ngoảnh lại bảo họ rằng: 26 "Nếu ai đến với Ta mà không bỏ cha mẹ, vợ con, anh chị em và cả mạng sống mình, thì không thể làm môn đệ Ta. 27 Còn ai không vác thập giá mình mà theo Ta, thì không thể làm môn đệ Ta. 28 Và có ai trong các ngươi muốn xây tháp mà trước tiên không ngồi tính toán phí tổn cần thiết, xem có đủ để hoàn tất không, 29 kẻo đặt móng rồi mà không thể hoàn tất, thì mọi người xem thấy sẽ chế diễu người đó rằng: 30 "Tên này khởi sự xây cất mà không hoàn thành nổi". 31 "Hoặc có vua nào sắp đi giao chiến với một vua khác, mà trước tiên không ngồi suy nghĩ xem mình có thể đem mười ngàn quân ra đương đầu với đối phương dẫn hai mươi ngàn quân tiến đánh mình chăng? 32 Bằng chẳng nổi, thì khi đối phương còn ở xa, vua ấy sai một phái đoàn đến cầu hoà. 33 Cũng thế, bất kỳ ai trong các ngươi không từ bỏ tất cả của cải mình có, thì không thể làm môn đệ Ta".
 

Thứ Ba, 3 tháng 11, 2015

Bàn tiệc Nước Trời

Ông chủ bảo người đầy tớ : 'Ra các đường làng, đường xóm, ép người ta vào đầy nhà cho ta.' (Lc 14,23) 

Ngày xưa có một anh thợ may rất khéo. Bao nhiêu áo đẹp của mọi người trong thành đều do anh may. Tuy nhiên bản thân anh thì chỉ có mỗi một chiếc áo rách. Lúc nào anh cũng mặc chiếc áo rách ấy, ngay cả trong những buổi tiệc lớn của thành phố. Có người thấy thế hỏi anh:
- Sao anh có thể may bao nhiêu chiếc áo đẹp cho mọi người mà lại không may cho anh được một chiếc áo lành lặn.
- Vì tôi phải may áo kiếm tiền, không có giờ may áo cho mình.
- Vậy anh hãy cầm lấy 20 đồng tiền này và may cho anh một chiếc áo, kể như tôi mướn anh may cho tôi vậy.
Anh thợ may cầm tiền về nhà. Ðến buổi tiệc tiếp theo, anh lại đến với chiếc áo rách cũ. Người bạn hỏi:
- Sao anh không may áo cho anh?
- Chiếc áo cho chính bản thân tôi mà giá chỉ có 20 đồng thì quá rẻ, nên tôi không may!
Người bạn chẳng nói gì nữa, bởi vì có nói gì nữa thì anh thợ may cũng sẽ tìm được một cớ khác thôi.
Bài Tin Mừng hôm nay cho chúng ta thấy: Thiên Chúa mời gọi con người vào dự tiệc Nước Trời. Thế nhưng, nhiều người đã viện hết cớ này sang cớ khác để từ chối tham dự tiệc. Người thứ nhất nói: 'Tôi mới mua một thửa đất, cần phải đi thăm; cho tôi xin kiếu.' Người khác nói: 'Tôi mới tậu năm cặp bò, tôi đi thử đây; cho tôi xin kiếu.' Người khác nói: 'Tôi mới cưới vợ, nên không thể đến được'. Họ mãi lo cuộc sống hiện tại trần thế mà quên rằng đời người còn phải hướng tới quê trời.
Chúa không hề trách vì chúng ta lo cho cuộc sống vật chất. Nhưng lo đến nỗi quên hẳn cuộc sống mai sau thì sẽ đáng trách, vì Chúa đã dạy “Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Ngài. Tất cả những thứ kia Ngài sẽ thêm cho.” (Mt 6,33)

Lạy Chúa, xin dạy chúng con biết tìm kiến Nước Trời hơn là của cải trần thế. Xin đừng vì những danh lợi thú mau qua mà rời xa quê trời. Amen

Lời Chúa: Lc 14,15-24 

15 Khi ấy, một người đồng bàn thưa cùng Chúa Giêsu rằng: "Phúc cho kẻ sẽ được ăn tiệc trong nước Thiên Chúa". 16 Người phán cùng kẻ ấy rằng: "Có một người kia dọn tiệc linh đình, và đã mời nhiều thực khách. 17 Tới giờ dự tiệc, ông sai đầy tớ đi báo cho những kẻ được mời để họ đến, vì mọi sự đã dọn sẵn sàng rồi. 18 Nhưng mọi người đồng thanh xin kiếu. Người thứ nhất nói với ông rằng: "Tôi mới tậu một thửa ruộng, tôi cần phải đi xem đất, nên xin ông cho tôi kiếu". 19 Người thứ hai nói: "Tôi mới mua năm đôi bò, và tôi phải đi thử chúng, nên xin ông cho tôi kiếu". 20 Người khác lại rằng: "Tôi mới cưới vợ, bởi đó tôi không thể đến được".
21 "Người đầy tớ trở về thuật lại những điều đó cho chủ mình. Bấy giờ chủ nhà liền nổi giận, bảo người đầy tớ rằng: "Anh hãy cấp tốc đi ra các công trường và các ngõ hẻm thành phố mà dẫn về đây những người hành khất, tàn tật, đui mù và què quặt". 22 Người đầy tớ trở về trình rằng: "Thưa ông, lệnh ông ban đã được thi hành, thế mà hãy còn dư chỗ". 23 Ông chủ lại bảo người đầy tớ rằng: "Anh hãy ra ngoài đường ngoài ngõ và cố ép người ta vào cho đầy nhà tôi. 24 Vì tôi bảo cho các người biết: không một ai trong những kẻ đã được mời, sẽ được nếm bữa tiệc của tôi".

 

Thứ Hai, 2 tháng 11, 2015

Bánh hằng sống

"Ta là bánh hằng sống từ trời xuống; ai ăn bánh này, thì sẽ sống đời đời." (Ga 6,51) 

Một câu chuyện cảm động được kể lại từ chính một bà mẹ và đứa con 4 tuổi của bà được cứu sống sau một trận động đất ở Ac-mê-ni vào tháng 12 năm 1987. Người mẹ đó là bà Susanna. Bà nói: "Lúc đó tôi biết thế nào tôi cũng chết, nhưng tôi muốn cho con tôi được sống". Trong trận động đất kinh khủng ấy, hàng ngàn người bị vùi lấp dưới đống gạch trong đó có hai mẹ con bà Susanna nhưng bà và con bà được may mắn còn sống sót. Cô con gái 4 tuổi của bà đòi uống nước. Nhưng tìm đâu ra nước cho nó uống khi hai mẹ con không có lối ra? Tình mẫu tử đã gợi cho bà một ý nghĩ táo bạo. Bà đã rạch cho ngón tay của mình chảy máu để cho con mút. Đứa bé đã đỡ khát nhờ máu của người mẹ và nó đã sống cho đến khi hai mẹ con được cứu sống.

Qua hình ảnh người mẹ trong câu truyện nêu trên phần nào giúp ta hiểu hơn về tình Chúa yêu ta như thế nào. Vì yêu thương nhân loại, Chúa Giêsu đã tự nguyện chết trên thập giá để cứu chuộc nhân loại. Ngài còn để lại chính Thịt và Máu Ngài làm của ăn cho từng người chúng ta như lời Ngài phán: "Ta là Bánh Hằng Sống từ trời xuống, ai ăn bánh này, thì sẽ sống đời đời. Và bánh Ta sẽ ban, chính là Thịt Ta để cho thế gian được sống" (Ga 6, 51).

Lạy Chúa, trên thánh giá Ngài đã giang rộng đôi tay và khi phục sinh, Ngài đã trở nên tấm bánh bẻ ra cho nhân loại được sống. Xin cho con luôn biết cho đi, cho đi mãi không chỉ vật chất, nhưng cho cả bản thân. 

Lạy Chúa, xin cho các linh hồn được nghỉ yên muôn đời,và cho ánh sáng ngàn thu chiếu soi trên các linh hồn ấy. Amen.

Lời Chúa: Ga 6,51-58
51 Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng dân Do Thái rằng: "Ta là bánh hằng sống từ trời xuống; ai ăn bánh này, thì sẽ sống đời đời. Và bánh Ta sẽ ban, chính là thịt Ta, để cho thế gian được sống". 52 Vậy người Do Thái tranh luận với nhau rằng: "Làm sao ông này có thể lấy thịt mình cho chúng ta ăn được?"
53 Bấy giờ Chúa Giêsu nói với họ: "Thật, Ta bảo thật các ngươi: Nếu các ngươi không ăn thịt Con Người và uống máu Ngài, các ngươi sẽ không có sự sống trong các ngươi. 54 Ai ăn thịt Ta và uống máu Ta thì có sự sống đời đời, và Ta, Ta sẽ cho kẻ ấy sống lại ngày sau hết. 55 Vì thịt Ta thật là của ăn, và máu Ta thật là của uống. 56 Ai ăn thịt Ta và uống máu Ta, thì ở trong Ta, và Ta ở trong kẻ ấy. 57 Cũng như Cha là Ðấng hằng sống đã sai Ta, nên Ta sống nhờ Cha, thì kẻ ăn Ta, chính người ấy cũng sẽ sống nhờ Ta. 58 Ðây là bánh bởi trời xuống, không phải như cha ông các ngươi đã ăn manna và đã chết. Ai ăn bánh này thì sẽ sống đời đời".

 

Chủ Nhật, 1 tháng 11, 2015

Lễ Các Thánh Nam Nữ