Thứ Tư, 31 tháng 8, 2011

Trái tim rộng mở


Lời Chúa: Thứ tư  tuần 22 thường niên
Đức Giêsu rời hội đường... họ xin Người chữa cho mẹ vợ ông Phêrô…tức khắc bà chỗi dậy phục vụ các ngài. (Lc 4,38-39) 

Suy niệm: “Kitô giáo không bàn về ý tưởng, nhưng bàn về hành động được gợi hứng do tình thương” (Chân phước Ozanam). Sau khi rao giảng, Đức Giêsu rời hội đường, đi vào nhà ông Phêrô để tìm chút nghỉ ngơi, yên tịnh. Thế nhưng, khi nghe thấy tiếng kêu van nài của con người, Ngài đáp trả không chút đắn đo hay do dự. Với Ngài, nhu cầu cấp thiết của đồng loại không bao giờ là sự quấy rầy. Với Ngài, tình thương dành cho tha nhân phải được ưu tiên hàng đầu, trên cả thói quen hay sức khỏe của mình. Bà mẹ vợ của Phêrô cũng đáp trả không kém nhiệt tình: ngay sau khi được chữa lành, bà liền lo cơm nước phục vụ các ngài và gia đình. Bà hiểu rằng mình được phục hồi sức khỏe quý hơn vàng là để dùng sức khỏe ấy phục vụ những người thân cận. 

Thứ Ba, 30 tháng 8, 2011

Là âm vang của Tin mừng


Lời Chúa: Thứ ba tuần 22 thường niên
Mọi người kinh ngạc nói với nhau: “Lời ấy lạ lùng thật ! Ông ấy lấy uy quyền và thế lực mà ra lệnh cho quỷ và quỷ phải xuất.” Và tiếng đồn về Đức Giêsu lan ra khắp nơi trong vùng. (Lc 4,36) 

Suy niệm: Một linh mục kể câu chuyện thú vị như sau: “Mới hôm nào ở chợ Bến Thành Sài Gòn, có một người phong xin ăn. Anh này dữ lắm, không vừa ý ai là anh cắn. Riết rồi ai cũng sợ và không dám đến gần anh. Cuối cùng, cảnh sát báo trạm Da liễu. Được tin ấy, dì đến tận nơi và nhận ra đó là một người bệnh bỏ trại. Dì đến nắm tay anh nói: “Trời ơi, sao anh lại ở đây? Lên xe rồi về với dì!” Anh ngoan ngoãn như một chú chiên con. Mọi người thấy  vậy hỏi nhau: “Bà này là ai vậy?” Bà ấy chính là nữ tu Maria Regina Phạm Thị Ngọc Loan (V21.7.93) mà các bệnh nhân phong thân thương gọi là Dì Hai Bến Sắn. Ngày xưa người ta cũng đã kinh ngạc về Đức Giêsu: “Ông này là ai vậy?” Người đương thời ngạc nhiên về Lời nói đầy uy quyền của Đức Giêsu, về chính Ngài, Đấng là Tin Mừng, cũng như người ta ngạc nhiên về chị Maria Ngọc Loan, âm vang của Tin Mừng

Thứ Hai, 29 tháng 8, 2011

Ngôn sứ là vậy đó


Lời Chúa: Thứ hai tuần 22 thường niên
“Vua Hêrôđê nể sợ ông Gioan vì biết ông là người công chính thánh thiện.”(Mc 6,20) 

Suy niệm: Trong thân phận một ngôn sứ, Gioan Tẩy Giả kết thúc cuộc đời với bản án tức tưởi: chết do lời hứa danh dự hão của một ông vua mê đắm quyền lực và tửu sắc, do sự “thù vặt” của một phụ nữ. Thật đau thương! Tại sao người công chính lại trả giá đắt như vậy? Thưa, bởi vì ông là ngôn sứ của Thiên Chúa. Một ngôn sứ luôn phải chỉ ra những bất công, sai lầm của thời đại, kể cả của những thế lực vua chúa quan quyền. Vì thế, cái chết bất công là điều không tránh khỏi. Ông là hình ảnh báo trước Đức Giêsu, Đấng đến sai ông, Đấng cũng bị nộp, bị giết chết cách bất công. Ơn gọi làm ngôn sứ là vậy đó: chúng ta có thể bị thua thiệt trước mặt người đời, nhưng được vinh dự lớn lao là được trở giống như Đức Giêsu, Thầy của mình.

Thứ Bảy, 27 tháng 8, 2011

Lời Chúa chúa nhật 22 thường niên: "Vác thập giá"



Chúa nhật 22 thường niên (A): Mất trước được sau

ĐTGM Ngô Quang Kiệt
Ở đời ai cũng muốn được và sợ mất. Nhưng làm thế nào để được và không mất thì không phải ai cũng biết cách làm. Vì không phải cứ thu vào là được. Không phải cứ buông ra là mất. Trái lại rất nhiều khi phải chịu mất trước rồi mới được sau. Mất nhỏ để được lớn. Mất ít để được nhiều. Đó hầu như là qui luật trong đời sống hằng ngày. Ta dễ hiểu điều này trong bối cảnh nền kinh tế thị trường hiện nay. Nhà đầu tư muốn được lợi nhuận cao, sẽ không giữ kỹ tiền của trong nhà, buộc chặt lại rồi đem chôn giấu đi, trái lại phải huy động hết vốn liếng hiện có trong nhà đổ vào đầu tư. Vốn lớn thì lời mới lớn.
Muốn được phải chịu mất trước. Đời sống đạo đức không đi ra ngoài qui luật đó. Chúa Giêsu dạy ta: “Ai muốn theo Thầy, hãy từ bỏ mình đi, vác thập giá mà theo”.
Đi theo Chúa là đi vào con đường của Chúa.

Làm lợi cho Chúa


Lời Chúa: Thứ bảy tuần 21 thường niên
“Ai có sẽ được cho thêm, và sẽ dư thừa.” (Mt 25,29) 

Suy niệm: Hai anh đầy tớ đầu nhờ biết làm lợi những nén bạc chủ giao nên được trọng thưởng, đó là điều dễ hiểu. Còn anh thứ ba xem ra bị bất công, vì tuy không làm lợi, nhưng anh cũng không làm hại cho chủ, lẽ ra anh ra về tay không là đủ. Thật ra, chính vì không làm lợi cho chủ mà anh bị phạt. Không làm lợi tức là làm thiệt cho chủ, mà không làm hại thì cũng là làm thiệt cho chủ. Chúa Giêsu muốn dùng dụ ngôn này để nhắc nhở con cái Chúa phải lo làm lợi những nén bạc đã nhận, để Chúa được lợi, còn ta được lộc. Những nén bạc ở đây là gì? Là khả năng, sở trường, vật chất… và trên hết là ân sủng thiêng liêng, là đức tin được ký thác cho ta từ lúc lãnh nhận bí tích thanh tẩy và trải dọc suốt cuộc đời ta.

Thứ Sáu, 26 tháng 8, 2011

Hãy canh thức !

Lời Chúa:Thứ sáu tuần 21 thường niên
 “Hãy canh thức, vì anh em không biết ngày nào, giờ nào.” (Mt 25,13) 

Suy niệm: Những ai đã từng một lần có kinh nghiệm chờ đợi thâu đêm, thì có lẽ mới cảm nhận được hết sự cần thiết và quan trọng của việc canh thức. Thật vậy, chỉ cần một phút ngủ quên hoặc một thoáng lơ đãng là cũng đủ để ta đánh mất cơ hội tiếp đón điều mình chờ đợi bấy lâu, khi điều đó xảy đến bất ngờ. Cuộc sống chúng ta hôm nay cũng là một cuộc chờ đợi thâu đêm, chờ đợi Chúa đến với mỗi người. Cuộc chờ đợi đó được ví như những cô trinh nữ chờ đón chàng rể đến giữa lúc đêm khuya, và chỉ những ai sẵn sàng dầu đèn mới được vào dự tiệc cùng chàng rể. Như thế, chính sự canh thức sẵn sàng là chìa khóa mở cho ta cánh cửa thiên quốc để ta bước vào gặp Chúa và được hưởng hạnh phúc vĩnh cửu cùng Ngài.