Thứ Bảy, 10 tháng 1, 2015

Khiêm tốn

"Niềm vui của tôi như thế là đầy đủ. Người phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ lại." (Ga 3,30)
Trong tập hồi ký của Albrecht Durer, một nhà họa sĩ tài ba và rất nỗi tiếng người Pháp đã ghi lại sự việc sau đây:
Khi Albre Durer khởi sự tiến thân với nghề họa sĩ, ông đã kết nghĩa thân thiết với một người học trò cũng nghèo như ông. Hai người đồng ý thỏa thuận với nhau là người học trò nghèo sẽ tận tụy với công việc lao động tay chân để hổ trợ Durer trong khi ông tiếp tục học và thực thi nghề vẽ, sau khi Durer thành công sẽ vẽ và hỗ trợ lại để bạn ông tiếp tục học ngành họa. Nhưng tới ngày Durer thành công đỗ đạt thì tiếc thay hai bàn tay của bạn đã trở nên chai đá vì công việc nặng nhọc, không sao cầm bút vẽ được nữa.
Một hôm, khi Durer nhìn bạn chấp tay lặng lẽ cầu nguyện, một tư tưởng thoáng qua trong tâm trí ông. “Tôi đã không thể nào làm cho đôi bàn tay bạn trở nên mềm mại để cầm bút vẽ được nữa nhưng tôi có thể diễn tả lòng biết ơn của tôi đối với bạn đã không ngại vất vả làm lụng để giúp tôi ăn học thành tài như ngày nay, tôi biết tôi sẽ phải làm gì. Tôi sẽ vẽ đôi bàn tay đang chắp lại cầu nguyện của bạn”, và đó là hoàn cảnh gợi ý cho tác phẩm danh tiếng nhất của Albrect Durer, bức họa “Bàn Tay Cầu Nguyện”.
Người bạn đã làm cho bản thân mình lu mờ đi để hình ảnh, cuộc đời, và sự nghiệp của Albrecht Durer được sáng lên.
Cũng vậy, ông Gioan Tẩy giả cũng là người đi trước dọn đường cho Chúa đến. Ngài lặng lẽ dâng trọn cuộc đời mình mở đường cho Chúa đến, để mọi người được phúc chiêm ngắm vinh quang Thiên Chúa tỏ hiện nơi Chúa Giêsu Đấng Cứu Thế.
Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con biết nhỏ lại trong những đam mê, ích kỷ của mình để nhờ đó hình ảnh Chúa Kitô được lớn lên trong chúng con.

Thứ Sáu, 9 tháng 1, 2015

Đằng sau nụ cười


"Người giơ tay chạm đến người ấy và nói: Ta muốn, hãy nên trơn sạch. Lập tức, người ấy khỏi phong hủi." (Lc 5,13)
 
Tuổi thơ mặc cảm, bị ức hiếp trêu ghẹo vì dị tật sứt môi, hở hàm ếch, bé Tà Yên Nghiệp tình cờ lọt vào ống kính nhiếp ảnh gia Trần Trọng Lượm trong một lần anh đi vùng cao sáng tác.

Cũng từ tác phẩm "Đằng sau nụ cười" được lan tỏa mạnh mẽ, cậu bé cậu bé 9 tuổi đã được các tổ chức, cá nhân hỗ trợ và có điều kiện rời vùng núi cao heo hút ở xã Ma Nới, huyện Ninh Sơn, tỉnh Ninh Thuận, về Bệnh viện Nhi đồng 1 chữa trị. 
Chỉ với bức ảnh "Đằng sau nụ cười" đã chạm đến trái tim nhiều người, từ đó cậu bé dị tật đã có được mắt sáng cười tươi sau bức rèm. (Theo nguoiduatin.vn)

Bài Tin Mừng hôm nay thuật lại việc Chúa đã giơ tay chạm đến người bệnh và lập tức người ấy được khỏi phong hủi.

Lời Chúa: Lc 5,12-16
12 Xảy ra khi Chúa Giêsu đang ở trong một thành kia, thì có một người mình đầy phong hủi, thấy Chúa Giêsu, liền sấp mặt xuống đất, van xin Ngài rằng: "Lạy Thầy, nếu Thầy muốn, Thầy có thể cho tôi được sạch". 13 Người giơ tay chạm đến người ấy và nói: "Ta muốn, hãy nên trơn sạch". Lập tức, người ấy khỏi phong hủi. 14 Người ra lệnh cho người ấy không được nói với ai, nhưng: "Hãy đi trình diện với tư tế, và hãy dâng lễ vật như luật Môsê đã dạy, để làm chứng cho người ta biết ngươi được sạch". 15 Nhưng tiếng đồn về Người cứ lan rộng, và dân chúng đông đảo kéo nhau đến để nghe Người và được chữa lành bệnh tật. 16 Còn Người, thì lánh vào nơi hoang vắng và cầu nguyện. 

Lạy Chúa Giêsu, Chúa cũng chạm đến con nhiều lần, mỗi khi con rước Mình Thánh Chúa, khi con cầu nguyện, đọc kinh sáng tối, v.vv, nhưng dường chẳng thay đổi nhiều nơi tâm hồn con cả!. Xin Chúa giúp con có lòng tin và khao khát được Chúa chữa lành để con luôn bước đến với Chúa và được hoàn toàn đổi mới.

Thứ Năm, 8 tháng 1, 2015

Ứng nghiệm lời Kinh Thánh


"Thánh Thần Chúa ở trên tôi, vì Chúa đã xức dầu cho tôi, sai tôi đi rao giảng tin mừng cho người nghèo khó." (Lc 4,18)

Chuyện xảy ra trong một đêm trình diễn văn nghệ Giáng Sinh: một thanh niên hoá trang thành một người ăn mày để diễn nhạc cảnh Chúa đến với người nghèo. Nhưng thanh niên này không thể nào bước lên sân khấu được, vì khi anh tới gần đó thì bị những người trong ban trật tự đuổi đi. Họ tưởng anh là một tên ăn mày thật, và họ sợ anh phá rối buổi trình diễn. Xét về mặt hoá trang thì ban tổ chức văn nghệ đã thành công. Tuy nhiên xét về tinh thần thì họ đã tự mâu thuẫn: họ muốn nói cho khán giả biết Chúa đến với người nghèo, nhưng khi gặp người nghèo, dù chỉ là một người giả nghèo, thì họ đã xua đuổi. Phúc Âm đã không thấm nhập vào lòng những kẻ trình diễn Phúc Âm.

Lạy Chúa Giêsu, Chúa đến trần gian để cứu độ con người, loan báo Tin Mừng cho người nghèo khó, băng bó vết thương cho những người sầu khổ, tật nguyền, loan tin mừng cứu rỗi đến cho muôn người.

Xin Chúa giúp chúng con biết sống và thực hành Lời Chúa dạy để qua đời sống bác ái, yêu thương, sẻ chia, mọi người cũng thốt lên rằng: "Hôm nay đã ứng nghiệm lời Thánh Kinh mà chúng tôi vừa nghe".

Thứ Tư, 7 tháng 1, 2015

Thầy đây, đừng sợ


Người liền lên tiếng bảo họ rằng: "Hãy yên trí, chính Thầy đây, đừng sợ." (Mc 6,50)
 
Một người bộ hành là một tín hữu rất đạo đức. Trên miệng ông lúc nào cũng có câu nói: "Thiên Chúa là Ðấng tốt lành trong tất cả mọi sự". Người bạn đồng hành của ông thì lại là một người rất cứng lòng tin. Ông rất bực mình mỗi khi nghe người bạn ông thốt lên những lời ca tụng lòng thiện hảo của Thiên Chúa. Lên đường chừng vài phút đồng hồ, ông đã cảnh cáo người bạn có lòng tin như sau: "Rồi đây anh sẽ thấy anh tin Chúa đến độ nào".

Trước khi mặt trời lặn, họ đến một ngôi làng nhỏ. Họ tìm một nơi để qua đêm. Họ gõ cửa khắp nơi, nhưng không có ai đón tiếp họ. Cuối cùng họ đành phải ra khỏi làng và tìm đến bìa rừng để qua đêm. Trong cảnh màn trời chiếu đất, người bạn cứng lòng tin mới thốt lên: "Nào, Chúa của anh có tốt không?". Người bạn đồng hành luôn tin tưởng ở Chúa quan phòng bình tĩnh đáp lại: "Ðây là chỗ tốt nhất Chúa dành cho chúng ta ngủ qua đêm nay". Ðêm đó, họ nằm ngủ dưới một gốc cây lớn nằm sát bìa rừng. Họ cột chú lừa vào một gốc cây gần đó. Họ chưa kịp đốt lên ngọn đuốc thì một tiếng mạnh từ xa vang lại. Thì ra, chỉ trong chớp nhoáng, một chú sư tử đã đến cắn xé con lừa và mang đi. Vừa thương tiếc cho chú lừa, vừa lo sợ cho thân phận của mình, hai người bộ hành chỉ còn biết leo lên cây để tránh tai họa.

Vừa tức giận, vừa mỉa mai, người bạn cứng lòng tin mới thốt lên: "Nào, Chúa của anh còn tốt nữa không?". Người tín hữu ngoan đạo dõng dạc tuyên bố: "Nếu con sư tử không bắt gặp con lừa trước, thì chắc chắn nó đã bổ nhào trên chúng ta rồi. Chúa là Ðấng tốt lành".

Một vài phút sau, con gà cồ bỗng kêu la thất thanh. Hai người bộ hành mới trèo cao hơn. Họ nhận ra con gà cồ đang nằm trong nanh vuốt của một chú mèo rừng. Người bạn cứng lòng tin chưa kịp thốt ra một lời cay đắng nào, thì người tín hữu ngoan đạo đã chúc tụng như sau: "Tiếng kêu thất thanh của con gà cồ lại một lần nữa giúp chúng ta thoát nguy hiểm. Cám ơn Chúa là Ðấng tốt lành".

Họa vô đơn chí. Chỉ vài phút sau đó, một cơn gió mạnh ùa đến, ngọn đuốc bỗng tắt ngụm đưa hai người vào trong cảnh tối tăm ghê rợn. Lần này con người cứng lòng tin lại lên tiếng mỉa mai như sau: "Xem chừng như Chúa của anh làm việc phụ trội trong đêm nay". Lần này, người tín hữu ngoan đạo chỉ biết giữ thing lặng.

Sáng hôm sau, hai người mon men trở lại làng để mua thức ăn. Họ mới hay biết rằng đêm vừa qua một băng cướp đã vào làng và họ đã vơ vét tất cả tài sản của dân làng. Nhìn cảnh tượng hoang tàn của ngôi làng và nhìn lại sự toàn vẹn của mình, người tín hữu ngoan đạo mới đắc thắng giải thích cho người bạn như sau: "Anh đã chứng kiến từ đầu đến cuối. Giá như đêm hôm qua, chúng ta thuê được một chỗ trọ trong làng, thì có lẽ chúng ta cũng không thoát khỏi tay của bọn cướp. Nếu cơn gió lớn không làm tắt ngọn đuốc của chúng ta, thì hẳn bọn chúng đã nhìn thấy chúng ta. Bạn thấy chưa, trong tất cả mọi sự, Thiên Chúa là Ðấng thiện hảo". 

Lạy Chúa, đời sống con người được ví như cuộc ra khơi đầy sóng gió. Con thuyền cuộc đời chúng con dễ bị chòng chành, chao đảo bởi những cơn sóng vật chất, danh vọng, tiền tài, tinh thần và sức khỏe. Biết bao nỗ lực đến vô vọng trước bao nguy khốn, khiến chúng con dễ đánh mất niềm tin nơi bản thân.

Xin cho chúng con biết tìm đến Chúa trong mọi hoàn cảnh, và trong từng giây phút của cuộc đời để những tối tăm, sóng gió không nhận chìm chúng con nhưng an tâm vì có Chúa luôn hiện diện và nâng đỡ, như Chúa đã trấn an các tông đồ năm xưa: Hãy yên trí, chính Thầy đây, đừng sợ." (Mc 6,50)