Thứ Sáu, 6 tháng 5, 2011

MỜI CỘNG TÁC VỚI CHÚA

Lời Chúa: Thứ sáu, Tuần II Phục sinh, năm A
“Thưa Thầy, có mua đến hai trăm quan tiền bánh cũng chẳng đủ cho mỗi người một chút.” (Ga 6,7)
Suy niệm: Hai trăm quan tiền tương đương với 2/3 ngày công trong một năm. Nếu quy ra lương với thời giá hiện tại thì đó là một con số không nhỏ, thế nhưng lại không đủ cho mỗi người một chút. Mà cũng phải thôi vì số người theo Chúa để nghe giảng quả đông thật: “Nguyên số đàn ông đã tới khoảng năm ngàn” (Ga 6,10). Đứng trước một biển người như thế, các tông đồ không thể kham nổi chuyện lo ăn uống cũng là chuyện thường tình. Thế nhưng chỉ với năm chiếc bánh và hai con cá, trị giá chắc chưa tới một quan tiền, Chúa Giêsu đã làm ra của ăn cho cả đám đông ấy ăn no nê mà vẫn còn dư, những miếng thừa thu lại “chất đầy mười hai thúng” (Ga 6,13).
Mời Bạn: Có những việc thật tốt đẹp, ai cũng thấy là cần thiết phải làm, thế nhưng xét theo phương diện nhân loại thì thật là “lực bất tòng tâm.” Chúng ta thường viện dẫn lý do đó để thoái thác những công việc bổn phận của mình. Lời Chúa nhắc nhở bạn và tôi rằng không phải chúng ta làm, nhưng là chính Chúa. Ngài mời gọi chúng ta cộng tác dù phần cộng tác của chúng ta thật nhỏ bé. Ngay cả trong khó khăn, thất bại và thậm chí tội lỗi, Chúa vẫn muốn bạn là cộng sự viên đắc lực của Ngài, bạn đừng từ chối nhé.
Sống Lời Chúa: Mặc lấy tâm tình của Chúa để phân định việc phải làm và cầu nguyện trước mỗi việc để cùng với Chúa hành động.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, Chúa muốn con cộng tác với Chúa trong công trình cứu độ thế giới. Xin cho con luôn nhiệt thành với nhiệm vụ cao cả này, dù con nhận thấy mình chỉ là kẻ mọn hèn.
Nhóm Biên Soạn suy niệm Lời Chúa

Thứ Năm, 5 tháng 5, 2011

NGÀN HOA DÂNG MẸ

NGÀN HOA DÂNG MẸ

Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình,
 Tình mẹ tha thiết như dòng suối hiền ngọt ngào…
(bài hát Lòng mẹ của Y Vân)

Trong văn chương, âm nhạc, điện ảnh, hôi hoạ…, đề tài về người mẹ không bao giờ cạn. Từ sâu thẳm cõi lòng mỗi người, hình ảnh người mẹ luôn hiện lên êm ái, trìu mến, thân thương. Ai là người đã tác động nhiều nhất lên tính cách, lên cuộc đời mỗi người nếu không phải người mẹ? Ai là người gần gũi ta nhất, hiểu rõ tâm tư ta nhất nếu không phải là mẹ ta? Mẹ là người gắn bó với ta nhiều nhất.
Mẹ coi ta như là một phần thân thể của mẹ; cuộc sống của ta là cuộc sống của mẹ; hạnh phúc của ta là hạnh phúc của mẹ; đau khổ của ta cũng là đau khổ của mẹ. Với bản tính nhậy cảm trời phú cho người phụ nữ, mẹ nhanh chóng hiểu được điều gì đã và đang xảy ra trong con người ta để có thể giúp ta cách kịp thời. Tình yêu mẹ dành cho ta không chỉ khi còn nhỏ mà còn mãi về sau. Mẹ còn sống là còn lo lắng cho ta. Cảm nhận được những tâm tình đó, tổng thống George Washington, một trong những vị anh hùng của dân tộc Hoa Kỳ luôn tìm về với thân mẫu của ông sau những cuộc chiến cam go nơi chiến trường, nơi những công việc bề bộn của đất nước. Dù là nguyên thủ quốc gia, ông vẫn thường xuyên dành hàng giờ để về trò chuyện với mẹ hiền. Ông không coi đó là thì giờ uổng phí, mất thì giờ mà là những giây phút quý báu để ông tìm lại sự bình an, thanh thản, giúp ông có thêm nghị lực để sống, để làm việc cách tích cực hơn.

Mẹ là vậy! Ơn gọi làm mẹ là thế. Dường như người mẹ nào cũng theo sát con để cách nào đó giúp con sống ngày một tốt hơn.
Mẹ Maria cũng “không rời Thánh Tử Giêsu một bước”. Nhìn vào cuộc đời Chúa Cứu Thế, chúng ta cũng thấy cuộc đời Mẹ. Ngay khi đón nhận Ngôi Hai Thiên Chúa vào lòng, Mẹ đã vội vã lên đường thăm gia đình người chị họ Elizabeth. Mẹ hiện diện ở đó để nâng đỡ niềm tin cho gia đình và mang đến cho Gioan Baotixita nguồn ân sủng vô bờ.

Phép lạ đầu tiên Đức Giêsu thực hiện tại tiệc cưới Cana ghi “đậm dấu tay” của Mẹ. Mẹ thật tinh tế khi nhận ra sự lúng túng của đôi tân hôn để đưa tay cứu giúp. Và Mẹ cũng biết lòng Con của Mẹ nên đã nói với các gia nhân: “Người bảo gì, các anh cứ làm theo” (x. Ga 2,5).
Trong hành trình rao giảng Tin Mừng của Đức Giêsu, Mẹ cũng thấp thoáng hiện diện (x. Mt12,47). Trong cơn nguy khốn của chặng đường thánh giá, Đức Giêsu như được tiếp thêm sức mạnh với sự hiện diện của Mẹ. Và nhất là dưới chân thập giá, Mẹ đã thông phần đau khổ trọn vẹn với người con yêu dấu. Mẹ đã nhận lời chăng trối của Đức Giêsu, đón nhận Hội Thánh, đứa con tinh thần của Con mình (thánh Gioan là đại diện) làm con. Từ đó, Mẹ luôn đồng hành cùng các môn đệ yêu dấu của Chúa để nâng đỡ tinh thần cho họ. Trong nhà tiệc ly, Mẹ đã cùng với các tông đồ cầu nguyện, dọn lòng đón nhận Chúa Thánh Thần.
Không chỉ dừng ở đó, Đức Marria đã “giữ lời hứa” dưới chân thập giá, bằng việc không ngừng hiện diện, nâng đỡ, ủi an, cứu giúp Hội thánh. Mẹ đã nhiều lần hiện ra để cứu giúp, nhắc nhở đàn con như ở Fatima, Lộ Đức, La Vang vv… Mẹ chính là “trung gian” hữu hiệu của các kitô hữu với Thiên Chúa. Sự hiện hiện của Mẹ giúp cho đời sống tín hữu thêm đạo đức, sốt sắng.
Mẹ Maria là mẹ chung của Giáo hội, mẹ của mọi Kitô hữu. Nhưng cũng là mẹ của mỗi người chúng ta cách riêng tư. Nghe tiếng kêu cầu, đã biết bao lần Mẹ can thiệp để giúp đỡ những người khốn khổ không thể tự giải thoát.
Một cặp vợ chồng nghèo nọ sinh được hai người con[1]. Họ hết lòng thương yêu, chăm sóc chúng với tất cả lòng yêu mến. Ngày kia cháu lớn mới bốn tuổi bị mắc bệnh sốt xuất huyết. Hai vợ chồng tất tả tìm thầy chạy chữa, cuối cùng họ đã đưa cháu vào bệnh viện để chữa trị. Chồng ở bệnh viện phục vụ đứa lớn, vợ ở nhà chăm sóc đứa nhỏ mới vài tháng tuổi. Anh chồng vừa chăm sóc thuốc men cho con, vừa cầu xin Đức Mẹ thương giúp con mau được khỏi bệnh. Sau một tuần lễ, sức khỏe cháu dần bình phục. Nhưng “hoạ vô đơn chí”, vừa khi đưa cháu lớn từ bệnh viện về tới nhà thì cũng là lúc phát hiện cháu bé cũng mắc chứng bệnh đó. Suốt thời gian chăm sóc đứa lớn ở bệnh viện, hai vợ chồng đều kiệt sức vì quá lo lắng, bỏ ăn, mất ngủ; giờ lại thêm nỗi lo mới: con nhỏ ngã bệnh. Vợ chồng như điên dại khi thấy bệnh tình đứa nhỏ ngày một nặng thêm mà tiền lại hết, lấy gì để đưa cháu vào bệnh viện. Đây là câu hỏi mà dường như không có lời giải đáp.
Trong lúc đau khổ tột cùng, người chồng quỳ xụp xuống trước tượng Đức Mẹ. Ông khóc lóc thảm thiết như trẻ con và thiếp đi lúc nào không biết. Khi tỉnh dậy, lạ lùng thay, cháu bé đang liếm môi đòi ăn, dấu chứng của bệnh sốt xuất huyết mới chỉ cách đây vài giờ đã biến mất không để lại một dấu tích nào cho thấy cháu đã từng mắc bệnh. Ông giục vợ cho con bú…
Cháu bé đã được cứu sống mà không cần chữa trị…
Trên đây chỉ là một trong muôn vàn sự can thiệp mà Đức Mẹ thực hiện để cứu giúp những ai trông cậy vào Mẹ. Mọi nơi, mọi thời đều có bàn tay can thiệp của Đức Mẹ, từ những vấn đề trong cuộc sống vật chất, đến tinh thần và cả trong lĩnh vực tâm linh. Đến nỗi chúng ta còn tin rằng chưa bao giờ Mẹ từ chối một lời nguyện xin (Kinh Hãy nhớ). Đây quả là hồng ân Thiên Chúa ban cho loài người ngang qua Mẹ, người nữ tỳ khiêm hạ và luôn vâng giữ lời Người. Chắc hẳn mỗi người chúng ta đều có những cảm nghiệm rất riêng tư về sự hiện diện của Mẹ trong cuộc đời mình. Còn chần chờ gì nữa mà chúng ta không chạy đến với Mẹ, tâm sự với Mẹ về những ưu tư trong cuộc sống, những lo lắng băn khoăn trong nội tâm, những khó khăn mà ta chưa biết cách giải quyết, những chọn lựa khi đứng giữa ngã ba đường… Vì Mẹ luôn dõi nhìn chúng ta, từng người chúng ta với ánh mắt yêu thương, chờ đợi và cả lo lắng nữa. Mẹ chỉ mong chúng ta kêu cầu, cậy dựa vào Mẹ, để Mẹ có “cơ hội” thông ban ơn Chúa cho ta.
Trong tháng năm này, tháng mà người kitô hữu dành ưu tiên để tôn kính Mẹ, mỗi người chúng ta cũng hãy dâng lên Mẹ những tâm tư tình cảm, những trăn trở của mình. Cùng với những đoá hoa thắm tươi, chúng ta cũng hãy dâng lên Mẹ những “hoa lưu ly” của tâm hồn khiêm nhường, “hoa cúc” của tấm lòng đơn sơ, “hoa hồng” của lòng yêu mến, “hoa huệ” của sự thanh khiết… Chắc chắn Mẹ sẽ rất vui khi chúng ta sống ngày một tốt hơn, giống Mẹ hơn./.

Mai  Tuyến, OP
Trích nguồn: daminhvn.net

Giáo xứ Xây Dựng: Mừng bổn mạng, khai mạc tháng hoa

Theo truyền thống cứ đến tháng 5, Giáo hội dành trọn tháng này để tôn kính Đức Mẹ. Chiều nay vào lúc 16g45 ngày 01/05/2011, Giáo xứ Xây Dựng, hạt Chí Hòa đã long trọng khai mạc tháng hoa kính Đức Mẹ, với sự tham dự đông đảo của hơn 500 giáo dân trong giáo xứ.

Hôm nay cũng là ngày kính Thánh Giuse thợ, bổn mạng Giáo xứ. Để chuẩn bị mừng lễ, Giáo xứ đã tổ chức tuần tam nhật kính Thánh Giuse, giúp cộng đoàn chuẩn bị tâm hồn, sốt sắng mừng lễ bổn mạng.

Ban Trùm khu I khai mạc tháng hoa. Sau phần hướng dẫn cộng đoàn vào tâm tình tháng hoa của vị đại diện khu, là cuộc rước kiệu Đức Mẹ và Thánh cả Giuse quanh Nhà thờ. Kế đến là phần dâng hoa do các em Thiếu nhi thực hiện.

Các em nữ trong áo đầm trắng toát như thiên thần, các em nam trong trang phục truyền thống đã sốt sắng dâng lên Đức M những cánh hoa tươi thắm, giúp cộng đoàn hiệp dâng lên Mẹ những sắc hoa tươi thắm.

Qua nghi thức dâng hoa lên Mẹ hôm nay, cộng đoàn giáo xứ muốn nói lên lòng sùng kính, yêu mến và tôn vinh Mẹ Maria bằng lời ca thánh thót, vũ điệu nhịp nhàng uyển chuyển. Qua năm sắc hoa thiêng tượng trưng cho sự hy sinh, hãm mình, yêu thương, tận tâm phục vụ, giúp đỡ tha nhân và nhẫn nại chịu thương chịu khó để cùng nhau vượt qua mọi thử thách.

Chương trình dâng hoa kính Đức Mẹ được Cha chánh xứ và Hội đồng mục vụ phân công cho mọi thành phần trong Giáo xứ tham gia:
 - 01/05/2011: Ban Trùm khu I hướng dẫn,  các em thiếu nhi dâng hoa.
 - 08/05/2011: Ban Trùm khu II hướng dẫn, các gia trưởng dâng hoa.
 -15/05/2011: Ban Trùm khu IV hướng dẫn, các hiền mẫu dâng hoa.
-  22/05/2011: Ban Trùm khu V hướng dẫn, giới trẻ dâng hoa.
-   29/05/2011: Ban Trùm khu III hướng dẫn, các em thiếu nhi dâng hoa.
Xuân Đại - Khóa 2

AI TIN THÌ SỐNG

Lời Chúa: Thứ năm, Tuần II Phục sinh, năm A
“Ai tin vào Người Con thì được sự sống đời đời.” (Ga 3,36)
Suy niệm: Để quảng bá sản phẩm của mình, các nhà sản xuất đã tung ra những kiểu quảng cáo “rất kêu,” chẳng hạn: “Sản phẩm X. của chúng tôi niềm tin của bạn”. Nhà quảng cáo đã “vận dụng chữ nghĩa” để “làm giá” cho sản phẩm của mình, làm như thể hễ người nào dùng nó thì đương nhiên là được tăng giá trị, được hạnh phúc, mặc dù tự bản thân sản phẩm chẳng có gì liên quan đến những lãnh vực ấy cả.
Chúa Giêsu đề cập tới một niềm tin khác hẳn: Tin những “chuyện trên trời” không có nghĩa là tin những chuyện hoang đường, vô căn cứ, mà là tin vào Thiên Chúa vì yêu thương, muốn cứu độ con người. Niềm tin đó được bảo đảm và đáng tin cậy vì do chính Chúa Giêsu nói ra, mà Ngài là “Con Người, Đấng từ trời xuống” (Ga 3,13). Và nhất là vì chương trình đó đã được Chúa Giêsu thực hiện khi Ngài “được giương cao lên” nghĩa là chịu chết treo trên thập giá và sống lại vinh hiển. Niềm tin đó đem lại hạnh phúc thực: Ngài sẽ “kéo mọi người lên” với Ngài vì “những ai tin vào Người thì được sống muôn đời.”
Mời Bạn: Tinh thần thế tục làm cho đức tin bị “giáng cấp” từ một nhân đức siêu nhiên trở thành một thứ niềm tin thực dụng. Thay vì tin Chúa và thực hiện những giá trị Tin Mừng để được sống đời đời thì đức tin lại bị “mất giá” và bị những giá trị trần thế này lợi lộc, địa vị, thú vui thế chỗ. Bạn có đang gắn bó niềm tin vào Chúa để được sống muôn đời hay đang đặt niềm tin của mình nơi những sự đời chóng qua?
Sống Lời Chúa: Tập phân định: việc tôi sắp làm có đem lại cho tôi sự sống đời đời hay lại cản trở?
Cầu nguyện: Đọc kinh Tin.
Nhóm Biên Soạn suy niệm Lời Chúa

Thứ Tư, 4 tháng 5, 2011

MỜI GỌI SỐNG THEO ÁNH SÁNG

Lời Chúa: Thứ tư, Tuần II Phục sinh năm A
“Ai làm điều ác thì ghét ánh sáng… Kẻ sống theo sự thật thì đến cùng ánh sáng.” (Ga 3,20-21a)
Suy niệm: Bóng tối thường bị coi là đồng loã với tội lỗi và sự ác, theo nghĩa đen cũng như nghĩa bóng. Những tên trộm đạo thường “hành nghề” về đêm, khi mọi người đang say ngủ, hoặc ít là tìm cách che đậy, lấp liếm hành vi ám muội của mình. Đánh bạn với bóng tối thì cũng ghét ánh sáng, vì ánh sáng làm bại lộ tất cả những gì họ đã dày công che đậy. Đã ghét ánh sáng thì tất nhiên cũng ghét những ai sống theo ánh sáng và nhất là ghét những ai đưa hành vi tội lỗi của họ ra ánh sáng.
Chúa Giêsu cảnh báo: những kẻ sống trong bóng tối thì không tin vào Ngài và bị lên án. Nhưng Ngài đến trong thế gian không phải để lên án mà để cứu sống; vì thế Ngài mời gọi: “Bất cứ ai sống trong sự thật thì đến cùng ánh sáng” để nhờ Ngài mà “được cứu độ.”
Mời Bạn: Ghét sáng chuộng tối đó là thảm kịch nơi lòng con người, bởi lẽ con người được sinh ra để sống cho ánh sáng nhưng lắm khi lại từ chối đến với ánh sáng, từ chối tin vào Đức Kitô. Ánh sáng thật dễ nhận ra, nhưng để bước theo ánh sáng, chúng ta phải bước ra khỏi vùng tối tăm tội lỗi của mình. “Lời Chúa ngọn đèn soi cho con bước là ánh sáng chỉ đường con đi” (Tv 119,105); Lời Chúa được phản chiếu qua một lời khuyên nhẹ nhàng, một lời cảnh báo nghiêm khắc, hay một tấm gương sống đẹp của ai đó. Mời bạn hãy luôn đến với ánh sáng và sống theo ánh sáng.
Sống Lời Chúa: Bạn vẫn luôn dành năm phút mỗi ngày để suy niệm và sống Lời Chúa đấy chứ?
Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin cho con đừng ngại ngùng, e sợ ánh sáng của Chúa, vì ánh sáng ấy cứu độ đời con.
Nhóm Biên Soạn suy niệm Lời Chúa

Thứ Ba, 3 tháng 5, 2011

HÌNH ẢNH ĐẤNG VÔ HÌNH

Lời Chúa: Thứ ba, Tuần II Phục sinh năm A
“Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha.” (Ga 3,9)
Suy niệm: Thiên Chúa là Đấng vô hình, vì thế với mắt trần chẳng ai có thể nhìn thấy Ngài bao giờ. Nhưng Thiên Chúa không có ý chơi trò ‘trốn tìm’ với nhân loại, Ngài bằng mọi cách mạc khải mình ra, ngõ hầu ai tin vào Ngài thì được cứu độ. Theo thư Do Thái, Thiên Chúa mạc khải bằng nhiều thể nhiều cách: có thể nhận biết Ngài qua sự hiện hữu của muôn loài (nhìn một sản phẩm chúng ta phải thừa nhận có người tạo ra nó và qua mức độ tinh xảo của sản phẩm mà nhận biết phần nào tài khéo, trình độ của tác giả); rồi qua các ngôn sứ, Thiên Chúa cũng bày tỏ chính mình; cuối cùng nơi Đức Giê-su Ki-tô, Thiên Chúa hoàn tất mạc khải. Chúng ta không phải tìm Ngài qua trung gian nào nữa. Đức Giê-su là “hình ảnh Thiên Chúa vô hình” (Cl 1,15) nên “Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha.”
Mời Bạn: Sở dĩ Chúa Giê-su giống Chúa Cha ‘như in’ là vì Ngài thấy và làm theo ý Chúa Cha; Ngài là ‘hiện thân’ của Chúa Cha: “Cha luôn ở trong Thầy, chính Người làm những việc của mình” (c.10). Những ai lãnh nhận Bí tích Thánh Tẩy nhờ được “mai táng và sống lại với Chúa Kitô” (Rm 6,4; Cl 2,12) cũng trở thành một Ki-tô khác (Alter Christus). Do đó, mang danh Ki-tô hữu thì phải thể hiện nơi đời sống mình hình ảnh của Đức Ki-tô. Không được như vậy thì thật là thiếu sót.
Chia sẻ: Sau Phục Sinh, Chúa Giê-su trở nên Đấng Vô Hình, chúng ta có cách nào để gặp Ngài không?
Sống Lời Chúa: Siêng năng rước Thánh Thể và xin ơn mỗi ngày được trở nên giống Chúa Ki-tô hơn.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Phục Sinh, xin hãy đến và ở lại cùng con. Amen.
Nhóm Biên Soạn suy niệm Lời Chúa

Giáo xứ Xây Dựng: Quý hiền mẫu dâng hoa - 2009